Tuesday, August 21, 2018

Lỡ làng


Cúi xin người chớ vội là 
Một cơn gió thoảng ngang qua cuộc đời 
Nếu được, ở lại đây chơi 
Lều tim tôi dọn cho người náu nương... 


Người về giũ áo phong sương 
Mồ hôi thắm đượm ngón đờn Bá Nha  
Song lang gõ nhịp thiết tha 
Vì người dâng trọn tiếng ca Tử Kỳ 

Tấc lòng tạc dạ khắc ghi 
Trường tương tư khúc sá gì bể dâu 
Một mai qua hết cơ cầu 
Chỉ nguyền ta vẫn còn nhau chốn này... 


Nào ngờ một tối mưa bay 
Người không ở trọn cuộc này với ta 
Nguyệt cầm réo rắt phong ba 
Cánh màn nhung khép lệ sa thành hàng... 

"Tiếc thương duyên kiếp lỡ làng..." 

(Saigon, 20/08/18) 

--- 

* cảm hứng (sảng) từ bộ phim #SongLang, đạo diễn #LeonLe. 
** hình trích từ cảnh phim với #Isaac và #LienBinhPhat (c) Studio68.


Sunday, August 19, 2018

Cố nhân


...

Mình ngồi xuống một chiều im gió 
Nhìn nhau năm tháng ngỡ ngàng 
Tàn tro cũ đáy lòng chợt đỏ 
Mơ hoài một giấc mộng tan...

...


Monday, August 13, 2018

Saigon mùa mưa, Saigon mùa nhớ


(c) photo by weareinvietnam.wordpress.com

Saigon mấy nay mưa nhiều 
Phố nhớ em lênh đênh sóng nước 
Hàng cây nhớ em xôn xao lá ướt 
Ai đó nhớ em 
lặng im... 

Cơn giông nhiều khi về ngang trong đêm 
Đóa hoa cuối vườn tan tác 
Căn nhà chênh vênh nằm nghe gió hát 
"Em còn nhớ 
hay em đã quên?" 

Saigon dạo này buồn tênh 
Vương cung thánh đường muộn phiền vây bủa 
Hàn Thuyên không em ngồi gần bên nữa 
Chiều tan nhanh 
ly cà phê không đường... 

Thất Tịch không còn nghĩa của yêu đương 
Tháng Bảy mùa Ngâu nước mắt 
Ai đó nhắc em cuối ngày nắng tắt 
Quên được không những điều 
chưa bao giờ? 

Saigon mình anh làm thơ 
Lảm nhảm không đầu không cuối 
Boléro ai mở nửa chừng xót xa 
nửa chừng tiếc nuối 
Câu ca ngân nga không lời... 

Anh làm thơ cho những gì đã qua trong đời 
Cho Saigon 
giờ chỉ còn 
từng mùa nhớ. 

... 

(Saigon, 
tháng Bảy âm lịch,
Hai Không Mười Tám.)


Saturday, August 4, 2018

Vơ vẩn chiều cuối tuần


Cuối tuần mình ngồi xuống 
Đâu đó giữa cuộc đời 
Nói đôi lời phù phiếm 
Mặc kệ thời gian trôi 

Ăn món ngon mình thích 
Gặp vài khuôn mặt người 
Những buồn phiền u uẩn 
Cứ thế mà quên thôi 

Đi loanh quanh phố thị 
Ngắm xôn xao mây trời 
Mệt chân, thì tạm nghỉ 
Mệt lòng, ngừng sân si 

Cuối ngày mình nằm xuống 
Nghe Yiruma không lời 
Cơn mơ về bên gối 
Nhắc một người xa xôi... 

Cuối tuần, chỉ vậy thôi. 

(Saigon, 04/08/18) 

...

* ảnh cũ được người chụp gửi tặng gần đây, 
hôm nay mới có nhã hứng post.


Friday, July 20, 2018

Mệt lòng


(c) photo by Joseph Cardinal

1. 

mệt nỗi lòng mình như rượu nhạt 
chén suông dốc cạn còn buồn 
người ủ men sầu trong câu hát 
cúi đầu cười vỡ rồi buông... 

2. 

mệt nỗi lòng mình như khói thuốc 
cháy tan năm tháng hoang đường 
đốt lên một lần và mãi mãi 
gom tàn tro lại để dành hương... 

3. 

mệt nỗi lòng mình như quán vắng 
người qua kẻ lại vô chừng 
vô tâm buông vội lời cay đắng 
ngoảnh đi về phía dửng dưng... 

4. 

mệt nỗi lòng mình như gió cuốn 
bay ngang thành quách điêu tàn 
có tiếng thương ai vừa khuất lấp 
nhịp tim đau vẫn còn vang...

...


Sunday, July 1, 2018

nhắc chi những chuyện đã từng


...

bây giờ đã hóa người dưng 
nhắc chi những chuyện đã từng... 
thêm đau... 

mai kia ở phía trời nào 
còn duyên có lẽ 
gặp nhau một lần...

...


Sunday, June 17, 2018

Lảm nhảm về hạnh phúc


Hạnh phúc, đơn giản là trải nghiệm tự thân. Không có đúng - sai. Không có chuẩn mực nhất quán. Với người này, có thể đây là hạnh phúc, với kẻ nọ thì không. Không ai có thể lấy trải nghiệm chính mình áp đặt và so chiếu với người khác. 

Vậy nên, nếu bạn đang thực sự cảm thấy hạnh phúc, ngay trong chính đoạn đời bạn hiện sinh, thì mọi phán xét từ miệng lưỡi thế gian, hết thảy đều vô nghĩa. Bạn sống, trước hết và trên hết, vẫn là cho chính mình. Khi xác tín được điều đó, bạn sẽ biết nên dành năng lượng đặt để vào nơi nào: Vào bản thân - nuôi dưỡng hy vọng, giữ gìn tín niệm về hạnh phúc? Hay vào tha nhân - ký thác sai lầm thì đến cuối cùng người chịu tổn thương nhất vẫn là chính bạn? 

...

Hạnh phúc còn là lựa chọn. Dĩ nhiên, không phải thứ lựa chọn dễ dàng. Chưa kể, quá nhiều khi vì thực tế khắc nghiệt và vô số tác động tiêu cực, chúng ta chỉ dám nghĩ về hạnh phúc như một mong cầu. Nhưng, sau hết, hãy luôn nhớ và tin, ta có thể lựa chọn hạnh phúc - như vô vàn lựa chọn của cuộc sống này. Những lựa chọn luôn cần bắt đầu bằng một chút can đảm. 

Chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống (tuy sáo rỗng, nhưng không sai), thế sao không lựa chọn cuộc đời ấy thật hạnh phúc? 

...

Bạn có đang hạnh phúc? Tôi có đang hạnh phúc? Chúng ta có đang hạnh phúc? 

... 

(Saigon, 16/06/18. 
Viết nhảm không đầu không cuối, nhân nghe vài chuyện quanh mình.)


Wednesday, June 6, 2018

Sẽ thương


.

Sẽ thương nhau như thể 
Ông bà ta thuở nào 
Dẫu gừng cay muối mặn 
Vẫn vẹn tình trầu cau 

Tóc tơ thời se kết 
Thành mãi mãi buộc ràng 
Dìu nhau qua gian khó 
Nghĩa với tình nặng mang 


Sẽ thương nhau như thể 
Ba mẹ mình ngày xưa 
Túp lều tim son trẻ 
Che bão giông mấy mùa 

Hai mái đầu dần bạc 
Bàn tay mòn tháng năm 
Đong tuổi đời đếm ngược 
Lòng vẫn như trăng rằm 


Sẽ thương nhau như thể 
Thiêng liêng câu vợ chồng 
Chốn yên bình nương náu 
Giữa biển đời mênh mông 


Sẽ thương nhau như thể 
Lời dịu dàng ca dao 
Tiếng "mình ơi" mãi ngọt 
Dẫu áo xưa có nhàu 


Sẽ thương nhau như thể 
Thương nhau hoài thương nhau 
Không cần là mãi mãi 
Không hẹn thêm kiếp nào 

Chỉ cần tim còn ấm 
Chỉ cần lòng còn tin 
Sẽ thương nhau như thể 
Thế gian hai chúng mình 


Sẽ thương nhau như thể 
Đôi bạn đường thủy chung 
Mai sau về bến cuối 
Vẫn níu tay nghìn trùng... 

(Saigon, 06/06/18) 

--- 

* thương tặng cho Cá Thu - thay lời chúc, lời nguyện dành cho hành trình mới của nàng. 
** được inspired từ chính câu viết của nàng: "Sẽ thương như cách Ông Bà, Ba Mẹ mình đã thương".
*** hình ảnh đã được chủ nhân cho phép sử dụng.


Tuesday, May 15, 2018

Những khoảng trống không thể lấp đầy


Nói chuyện với bạn, nhìn lại suốt mấy năm này, tự biết mình bất ổn. 

Năng lượng tinh thần suy giảm, sức chịu đựng ngày càng kém, dũng khí đối diện bản thân cũng mất dần đi. Ngụy tạo một lớp vỏ bọc "I'm still okay!", dù thực ra, chẳng okay chút nào. 

Vay mượn niềm vui chóng vánh, nuông chiều dục vọng nhất thời, sau hết, chỉ thấy mình chơi vơi. Sau hết, hoàn nguyên về không, lại thấy sâu ở bên trong vẫn còn đó những khoảng trống, mênh mông. 

Những khoảng trống chưa thể, và không thể lấp đầy...

(đang viết dang dở)


Monday, March 5, 2018

Gặp lại bạn cũ


Chiều gặp bạn, "mười (mấy) năm tình cũ", nói nhau nghe bao chuyện đổi thay mà thấy thời gian sao quá đáng sợ! Từ lần gặp cuối, mỗi chúng ta đã đi qua không thể kể hết những biến thiên mỗi cuộc đời. Mừng lòng, là chúng ta còn sống sót, dẫu theo mỗi cách riêng, còn được dịp ngồi xuống đối diện nhau trong buổi chiều trời đẹp như thế này. 

(Cũng thật tình cờ, mới xem xong "Tháng năm rực rỡ" thì nay được gặp bạn, được ngồi nhắc lại một phần đời từng trải cùng nhau. Phần đời ấy, thành tâm hoài niệm mới nhận ra, nó cũng rực rỡ đến vô cùng.) 

Tôi nhìn bạn già đi (ừ, lẽ dĩ nhiên!), những lo toan hằn rõ trong ánh mắt. Sự tự tin dương quang thuở trước nhường chỗ cho sự tự ti bất đắc chí pha chút khiêm cung chấp nhận số phần mình. Nhưng bên trong, vẫn ẩn chứa cái ngạo nghễ, ngang tàng, của thằng đàn ông đã gánh gồng vượt qua biết bao là thứ, đã chống chọi với vô số trận ngược đãi của ông Trời. Cái ngạo nghễ, ngang tàng của kẻ đã sống sót, và vẫn đang tiếp tục nỗ lực sống sót, lặng lẽ ngồi đây mỉm cười với đứa con gái - giờ chính là động lực là nguyện vọng của hết thảy phần đời mai sau. 

Tôi nể phục bạn, thực sự, như tôi đã không ngại nói: "Mày đã quá giỏi! So với mười một năm của mày, tao chẳng là gì cả!". Ugly truth. So với mười một năm đã qua của bạn, tôi chỉ là kẻ tệ hại may mắn. So với nần nợ bạn còn phải nặng mang dài năm phía trước, xét ra, tôi quá sức nhẹ nhàng. 

Đối thoại cùng bạn, tôi lại nhớ: "Tri túc thường lạc, năng nhẫn tự an". Tôi bỗng thấy những nghịch cảnh tự tạo của bản thân thật vô nghĩa và nực cười. Nghịch cảnh tự tạo, thì đâu xứng được gọi là nghịch cảnh, phải không bạn tôi?! 

Mong ở lần gặp tới, không biết bao xa và bao lâu, chúng ta có thể chia sẻ với nhau nhiều hơn những hỷ sự, những tin vui. Giống như lời chúc phúc hôm nay lúc tạm biệt. Giống như sự ngưỡng vọng (xen lẫn thoáng ganh tỵ không thể kiểm soát) khi ta kể nhau nghe về những cuộc đời an yên viên mãn của một số bạn bè mình. Cùng nhau cố gắng, và hy vọng. 

(Saigon, 
Chủ Nhật đầu tháng Ba, 
Hai Không Mười Tám.) 

--- 

* hình nhặt trên mạng, chỉ mang tính chất... làm màu.