Tuesday, August 8, 2017

0808


pm, rời văn phòng. Một mình. Nơi chốn chưa kịp quen, nhưng ngạc nhiên là, cũng chẳng cảm giác xa lạ. 

Tự nhiên muốn lang thang một chốc. Nên, cứ đi. Được một đoạn, bị cơn đói làm nản. Dừng ở góc phố, book xe. Apps báo thời gian chờ những 6 phút, it's okay. Lững thững đợi. 

Bạn tài xế uber đến đón, rồi chạy theo tuyến đường khác thường lệ. Phía xa bầu trời, một vùng mây chiều rực rỡ tựa color dust dường như đổ bóng nhuộm vàng cả thành phố. Bật phone lên chụp vội. 

Nổi hứng bất chợt, cắm tai nghe và mở playlist lâu-lắm-chưa-update trong điện thoại, bài đầu tiên vang lên lại là Season in the sun phiên bản của Terry Jacks. Tự dưng, nhớ "Chết một ngày nắng đẹp" mình từng viết. 

Gần đến nhà, playlist lúc này đang phát Show 'Em What You're Made Of, thấy có chút ủi an. 

Ngẫm ra, tháng Tám đã bắt đầu, nhiều thứ khác cũng đã bắt đầu... 

Bản thân tự nhắc, lần nữa, lời răn dành cho nửa cuối 2017: Think less, live more

Can I?

...


Friday, July 28, 2017

There's nothing left to say...


"...but goodbye!" 

Cứ nghĩ, trưởng thành đồng nghĩa quen dần với những kết thúc & bắt đầu. Hóa ra, bất kể khi nào bạn phải bỏ lại phía sau một thứ gì đó, nhất là một quãng đủ dài trong năm tháng đời mình, đều không tránh khỏi chạnh lòng. Không phải kiểu chạnh lòng mềm yếu, mà đơn giản là chút hoài vọng sau cuối, trước khi mạnh mẽ bước tiếp về phía trước. 

Dù thế nào, cũng cám ơn 45 tháng đã qua, rất nhiều khuôn mặt nơi này, và vô vàn câu chuyện...

(Saigon, 28/07/2017)


Tuesday, July 25, 2017

Counting down the days


(c) photo by beloved Luberin

Những ngày cuối 
tháng Bảy, 

Saigon qua hết mấy hôm giông gió thì trở lại với mưa nắng thất thường rất đỗi bình thường. Tự hỏi lòng mình đang vui hay buồn, mà không có câu trả lời. 

Có những thứ ngỡ vui, hóa ra nhợt nhạt vô chừng. Có những thứ tưởng buồn, thực tâm chỉ thấy mông lung. 

Nhìn quanh, thật nhiều tro xám. 

Thì thôi, cứ tiếp tục trong vùng xám riêng mình, counting down the days và đợi chờ tháng Tám. 

Tháng Tám, có kết thúc, nhưng nhiều hơn hết là bắt đầu. Mà có bắt đầu, là có hy vọng, không phải vậy sao? 

(Saigon, 25/07/17)


Tuesday, June 27, 2017

Thời gian vội vã


(c) photo by Giulio Musardo

thời gian vội vã trôi 
tháng năm nào ở lại 
người bỏ người xa mãi 
lòng nặng lòng nhớ ai 

cơn mê dài thật dài 
ta mơ hoài nông nổi 
dấu hôn làm nhức nhối 
trên ngực trần phai phôi 

cánh hoa mùa xa xôi 
rơi vào miền quá vãng 
bên trời một bóng nhạn 
xao xác lời tiếc thương 

ở phía cuối mù sương 
người chậm bàn chân bước 
trái tim đầy vết xước 
hằn ký ức thanh xuân 

trong cơn đau ngập ngừng 
ta cúi đầu xưng tội 
một nửa đời lạc lối 
một nửa đời vấn nghi 

thời gian vội vã đi 
qua hết ngày hết tháng 
hết năm buồn lãng đãng 
còn lại niềm dở dang... 

... 

(Saigon, những ngày đợi chờ... 
cuối tháng Sáu, Hai Không Mười Bảy.)


Thursday, May 11, 2017

Còn quá bao la


"Người ngỡ đã xa xưa 
 nhưng người bỗng lại về 
Tình ngỡ sóng xa đưa 
nhưng còn quá bao la..." 

Mãi đến tận thời khắc này, không thể tin là, tôi vẫn chưa ra khỏi ngọn đồi cũ. 

Hoặc giả, thực ra tôi đã đi rất xa rất xa khỏi vùng đất ấy, lên núi cao, xuống vực sâu, nhưng, bằng một bí tích nhiệm màu nào đó, chỉ trong một sát na tôi lại có thể quay về. Luôn có thể quay về. 

...

Ở đó, bóng nắng đọng hờ trên vạt cỏ vẫn là bóng nắng hôm nào, trong gió vẫn thoảng mùi tóc rối nồng nàn hương xưa. Ở đó, nếu may mắn, tôi lại được thấy tôi của nhiều năm về trước, và người của nhiều năm về trước, thật gần gụi, mà cũng thật xa xôi. Như đã từng. Ở đó, buồn bã hơn, sẽ chỉ có mình tôi cùng ngọn đồi hoang vắng, mây trôi thấp và kể tôi nghe về những nỗi đau bản thân giấu che.

Nhưng dẫu thế nào, hơn cả mọi thứ, nơi ngọn đồi cũ, tôi luôn tìm thấy chút an yên xen lẫn nuối tiếc, tựa món chocolate pha rum tôi thường ví von. Bittersweet. Vị ngon của hoài niệm, của năm tháng thanh xuân. 

...

Cuộc đời nay dù ngắn, nỗi nhớ quá dài. Có khi nỗi nhớ dài hơn cả đời người. Tôi đã viết như thế, và tin như thế. 

Nhưng lắm lúc, vì thực tế khắc nghiệt và điên rồ, tôi lại tự cười khẩy vào khờ dại chính mình, rằng làm sao người ta có thể giữ nỗi nhớ về một ai đó vẹn nguyên qua đằng đẵng cuộc đời?! Giữa muôn trùng quên lãng và phai phôi, ngay lúc này, tại nơi đây còn chưa đủ sức buộc thành mãi mãi, chứ nói gì một cuộc tình đã mất, một bóng hình đã khói sương. Biển có bao la đến mấy, rồi ngày kia, thuyền vẫn phải neo bờ. 

Chỉ là, hoài nghi ấy không thể phủ định được sự thật: "People change, memories don't". Nỗi nhớ dù có đổi thay thì vẫn là nỗi nhớ. Biển hồi ức đôi lúc mông mênh hơn những gì ta dự liệu. Dấu vết một con người để lại có khi hằn sâu vào cả sinh mệnh. Không thể chối bỏ, mà cũng chẳng đành tâm chối bỏ. Thì cứ lưu giữ ở đó. Nơi đáy tim mình. Để thỉnh thoảng còn được trở về. 

Như hôm nay.

...


Wednesday, May 10, 2017

Thôi em, đừng tiếc nữa


Thôi em, đừng hát nữa 
Bản tình ca hôm nào 
Tiếng nhạc lòng đã dứt 
Chẳng nần nợ gì nhau 

Thôi em, đừng nhớ nữa 
Mùa thương trôi xa vời 
Cố nhân còn hạnh ngộ 
Cũng chỉ cố nhân thôi 

Thôi em, đừng khóc nữa 
Áo thanh xuân phai tàn 
Tóc mây mù lãng đãng 
Tim chít vầng khăn tang 

Thôi em, đừng tiếc nữa 
Những cơn mơ hoang đường 
Mộng, rồi cũng tỉnh thức 
Người, rồi cũng khói sương... 

... 

(Saigon, 
tháng Năm, 
Hai Không Mười Bảy.)


Sunday, April 2, 2017

Tháng Ba qua, tháng Tư tới


(c) photo by Joel Robinson

1. Hôm nay ngày đầu tháng Tư, Saigon mưa như bão nổi. Mưa ầm ào suốt từ trưa đến chiều tối, khu phố tôi ở hẻm nhỏ lại biến thành sông. Bị trói chân, tôi có cả ngày lơ mơ vật vờ trong căn phòng thuê bé mọn. Có khi nằm nghe mưa dội hòa cùng tiếng nhạc Trịnh lặng lẽ bay bay, có khi lại ngồi thật yên bên cửa sổ ôm laptop và tự lướt nhìn từng trang On this day mà thấy nhơ nhớ đâu đó những mảnh ký ức mơ hồ... 

Ngày đầu tháng Tư, những nói dối rất thật có lẽ sẽ đầy rẫy ngoài kia. Ai sẽ đùa ai một câu vô tâm nhưng thực ra hữu ý để xem thử người ta có vô tình?! Có trò đùa kết thành trái ngọt, có trò đùa khép bằng đắng cay. Lòng người vốn mong manh, nhiều lúc, mượn ngày nói dối để tìm nhau lại là "chơi dại", là lấy dao tự cứa tim mình. 

Tôi nhớ những ngày tháng Tư đã xa. 


2. Tháng Ba nhọc nhằn đi qua. Chưa bao giờ, kể từ quãng mông muội áng chừng cách đây bảy, tám năm, tôi lại có một tháng Ba mệt nhoài đến thế. 

Một tháng Ba ngột ngạt, bí bách, trống rỗng, và cạn kiệt năng lượng tích cực. Một tháng Ba, mà ở đó, tôi hoàn nguyên về Không. Chỉ có tôi và chính tôi, đối diện nhau cuối mỗi ngày đằng đẵng, nhìn ngắm những phù phiếm rệu rã, xòe tay đếm từng nỗi hư vô, mịt mờ tháng năm còn lại, mộng mị một cuộc thoát ly. Một tháng Ba dài ngỡ bất tận, khiến tôi hoài nghi hết thảy mọi thứ, kể cả lòng tin vào bản thân, hay tín niệm - Life will find a way - tôi vẫn luôn tự nhắc mình. 

Tháng Ba, lần nữa, tôi tự đập phá thành trì vốn đã hoang phế được dựng tạm bằng những lời hứa hẹn vào dịp đầu năm. Tôi có thêm vài lần phủ định chính tôi, những cơn lạc trôi vô định. Tôi thấy mình rẻ rúng, tệ hại, và đáng thương. Trong vùng tối đó, mấy cơn vui nhất thời chẳng ngờ lại là cứu cánh. Có thể nói gì hơn ngoài bật cười vào chính trớ trêu này? 

Tháng Ba, niềm trăn trở của kẻ thất bại không ít lần tái khởi: Nằng nặc "Giá như...", hão huyền vọng tâm về một cuộc đời khác ở một nơi chốn khác - nơi hết thảy sự mỏi mệt đang gánh gồng từng sát na này chỉ là bụi tro tan nhanh. Nhưng rồi, ngẫu ngộ một đoạn viết của Neil Gaiman, tôi thấy mình bất lực: 

"Có nhiều người cho rằng chỉ cần bỏ đi, tới một miền đất khác sống thì đời họ sẽ khác. Nhưng cách đó không phải lúc nào cũng hiệu quả. Bởi dù ở đâu chăng nữa, bạn vẫn sẽ mang theo chính mình." 

Nhưng ngẫm kỹ, tháng Ba cũng không hoàn toàn tuyệt vọng. Ít nhất, giữa u mê vây khốn, tôi vẫn Được đôi điều. Dù phần lớn, sự Được lại khởi nguồn từ sự Mất - nhưng đó vốn dĩ cũng là lẽ thường. 


3. Tháng Tư, năm nay chắc mùa mưa về sớm. Saigon ắt hẳn lại đan xen những ngày nóng cháy những hôm mưa đầy. 

Tôi chưa biết đoạn thê lương tự tạo này sẽ kéo dài bao lâu. Chỉ ngắn như một phiên giang tấu trước khi những lời ca hân hoan tiếp tục trỗi điệu? Hay mãi không dừng tựa cuốn tiểu thuyết trường thiên mà vị tác giả đang bế tắc nên chưa thể tìm ra kết cục? 

Dẫu thế nào, thì có thể làm gì khác, ngoài đối mặt, ngoài tự mình đi qua? 

May mà tháng Tư còn có vài trông đợi. Còn trông đợi, là còn hy vọng, chẳng phải vậy sao?

...



Thursday, March 2, 2017

Logan


Ngay từ khi xem trailer đầu tiên của 'Logan', những hình ảnh tang thương, tông màu u ám, nhạc nền là bản 'Hurt' thê thiết của Johnny Cash, đã có thể đoan chắc phim sẽ rất buồn. Xem xong, thấy nỗi buồn còn đậm hơn mình tưởng tượng. 

Không có những màn trình diễn siêu năng lực hào nhoáng, không có những trận đối đầu hoành tráng đánh mạnh vào yếu tố thị giác, không còn những Dị nhân trong đồng phục chiến đấu cắt may hoàn hảo với logo chữ X quen thuộc, không còn hình tượng anh hùng thỏa mãn những trái tim mê hư vinh, 'Logan' trần trụi, khốc liệt và tuyệt vọng. Ở đó, một Wolverine từng là hiện thân của sức mạnh chính nghĩa giờ chỉ là gã tài xế nghiện rượu, chán sống, suy giảm năng lực nhưng vẫn ôm lấy cái tôi cuồng bạo và cố chấp, như con mãnh thú sắp tàn hơi mà vẫn gắng gượng xù lông, giơ móng vuốt, từ chối hết thảy thế giới bên ngoài, và ngay cả chính mình. Ở đó, Professor X - kẻ sở hữu bộ não đứng đầu nhân loại - chỉ còn là lão già Charles 90 tuổi, thần trí kém minh mẫn, thường xuyên phải dùng thuốc để áp chế cơn động kinh có thể khiến người khác nguy hiểm tính mạng, lãng quên ký ức tội lỗi nhưng vẫn không ngừng nuôi hy vọng vào thế hệ tương lai. Hai kẻ tàn tạ, nương nhau mà sống. Không hiểu sao, nhìn họ, tôi chỉ nghĩ đến cụm từ 'No Country for Old Men'. 

Rồi một ngày, cuộc sống vật vờ của hai tên đàn ông đúng nghĩa chờ-chết hoàn toàn bị xáo trộn với sự xuất hiện của cô bé Laura - Wolverine phiên bản nữ: Hoang dã, tàn bạo, mất kiểm soát. Dù không hề mong muốn, Logan & Charles đều bị cuốn vào một cuộc săn đuổi mà hai người - có lẽ, lần đầu tiên, sau nhiều năm, lại nếm trải tư vị mình làm 'con mồi'. Trên đường trốn chạy nhằm đưa Laura đến địa danh Eden mờ mịt, cả Logan và Charles bẳt đầu phải đối mặt với định mệnh của mỗi người... 

Tổng thể, công bằng mà nói 'Logan' chưa hẳn là một tác phẩm quá xuất sắc. Nhưng nó là một 'superhero movie' khác biệt! Chiều sâu nội dung và tâm lý nhân vật hay hơn hẳn hàng loạt những phim cùng thể loại khác. Đặc biệt với mình, phần câu chuyện của Logan & Charles là điểm sáng đẹp đẽ nhất, touching nhất toàn phim. Rất nhiều chi tiết giữa hai người - bạn già, đồng đội, thầy trò, cha con... - này đã khiến mình vô cùng xúc động. Nó tương tự như thứ ánh sáng buổi chiều tà nhuộm đầy từ poster cho đến từng khung hình, lộng lẫy buồn thương và không ngừng gợi cho người ta nghĩ về sự kết thúc. 

Nhân nhắc về kết thúc, xét đến cùng, 'Logan' thực sự là một dấu chấm hết viên mãn cho 'thương hiệu' Wolverine của Hugh Jackman đã kéo dài gần 2 thập kỷ. 

...

P/S 1: Bé gái vào vai Laura quá xuất sắc. 

P/S 2: Phim ra rạp VN, dù đã dán nhãn 18+, vẫn bị cắt cực kỳ vô lương tâm và gây tuột mood. 

P/S 3: Càng nghe càng thấy bản 'Hurt' hợp với phim vô cùng! Link


Tuesday, February 14, 2017

Rồi ta sẽ lại yêu


Rồi ta sẽ lại yêu như phút ban đầu 
Không có đớn đau, chưa từng ly biệt 
Trái tim học lại những điều tha thiết 
Câu thương thật thà, tiếng thơm ở đầu môi 

Rồi ta sẽ lại yêu tình mới tinh khôi 
Nụ hôn mặt trời, giọt sương nước mắt 
Bàn tay thay lời hát đêm trăng mật 
Bờ vai thay chiều ru những bình yên 

Rồi ta sẽ lại yêu như đã yêu em 
Không lời hẹn thề, không lòng tiếc nuối 
Cũng chẳng bận tâm tình đầu - tình cuối 
Đơn giản cùng nhau trong phút giây này 

Rồi ta sẽ lại yêu tháng tháng ngày ngày 
Có khi đổi thay, có khi kết thúc 
Nhưng dẫu thế nào vẫn là hạnh phúc 
Hạnh phúc đã từng được yêu... 

... 

(Saigon, 
Valentine's Day 2017)


Thursday, February 9, 2017

090217


Có lúc tưởng rằng quên
Mà lòng sao vẫn nhớ?!

Có niềm đau bỡ ngỡ
Giờ hóa thành cơn say.

Có ai vừa qua đây
Rồi vội xa theo gió
Tiếng thương còn bỏ ngỏ
Xin đừng làm mây bay.

Đời vốn không đúng - sai
Nụ cười hay nước mắt
Nếu duyên còn buộc chặt
Xin chớ đành buông tay.

Chắc gì có ngày mai?
Cứ vui trong hiện tại!

Không gì là mãi mãi
Cứ sống trọn hôm nay.

...