Thursday, March 2, 2017

Logan


Ngay từ khi xem trailer đầu tiên của 'Logan', những hình ảnh tang thương, tông màu u ám, nhạc nền là bản 'Hurt' thê thiết của Johnny Cash, đã có thể đoan chắc phim sẽ rất buồn. Xem xong, thấy nỗi buồn còn đậm hơn mình tưởng tượng. 

Không có những màn trình diễn siêu năng lực hào nhoáng, không có những trận đối đầu hoành tráng đánh mạnh vào yếu tố thị giác, không còn những Dị nhân trong đồng phục chiến đấu cắt may hoàn hảo với logo chữ X quen thuộc, không còn hình tượng anh hùng thỏa mãn những trái tim mê hư vinh, 'Logan' trần trụi, khốc liệt và tuyệt vọng. Ở đó, một Wolverine từng là hiện thân của sức mạnh chính nghĩa giờ chỉ là gã tài xế nghiện rượu, chán sống, suy giảm năng lực nhưng vẫn ôm lấy cái tôi cuồng bạo và cố chấp, như con mãnh thú sắp tàn hơi mà vẫn gắng gượng xù lông, giơ móng vuốt, từ chối hết thảy thế giới bên ngoài, và ngay cả chính mình. Ở đó, Professor X - kẻ sở hữu bộ não đứng đầu nhân loại - chỉ còn là lão già Charles 90 tuổi, thần trí kém minh mẫn, thường xuyên phải dùng thuốc để áp chế cơn động kinh có thể khiến người khác nguy hiểm tính mạng, lãng quên ký ức tội lỗi nhưng vẫn không ngừng nuôi hy vọng vào thế hệ tương lai. Hai kẻ tàn tạ, nương nhau mà sống. Không hiểu sao, nhìn họ, tôi chỉ nghĩ đến cụm từ 'No Country for Old Men'. 

Rồi một ngày, cuộc sống vật vờ của hai tên đàn ông đúng nghĩa chờ-chết hoàn toàn bị xáo trộn với sự xuất hiện của cô bé Laura - Wolverine phiên bản nữ: Hoang dã, tàn bạo, mất kiểm soát. Dù không hề mong muốn, Logan & Charles đều bị cuốn vào một cuộc săn đuổi mà hai người - có lẽ, lần đầu tiên, sau nhiều năm, lại nếm trải tư vị mình làm 'con mồi'. Trên đường trốn chạy nhằm đưa Laura đến địa danh Eden mờ mịt, cả Logan và Charles bẳt đầu phải đối mặt với định mệnh của mỗi người... 

Tổng thể, công bằng mà nói 'Logan' chưa hẳn là một tác phẩm quá xuất sắc. Nhưng nó là một 'superhero movie' khác biệt! Chiều sâu nội dung và tâm lý nhân vật hay hơn hẳn hàng loạt những phim cùng thể loại khác. Đặc biệt với mình, phần câu chuyện của Logan & Charles là điểm sáng đẹp đẽ nhất, touching nhất toàn phim. Rất nhiều chi tiết giữa hai người - bạn già, đồng đội, thầy trò, cha con... - này đã khiến mình vô cùng xúc động. Nó tương tự như thứ ánh sáng buổi chiều tà nhuộm đầy từ poster cho đến từng khung hình, lộng lẫy buồn thương và không ngừng gợi cho người ta nghĩ về sự kết thúc. 

Nhân nhắc về kết thúc, xét đến cùng, 'Logan' thực sự là một dấu chấm hết viên mãn cho 'thương hiệu' Wolverine của Hugh Jackman đã kéo dài gần 2 thập kỷ. 

...

P/S 1: Bé gái vào vai Laura quá xuất sắc. 

P/S 2: Phim ra rạp VN, dù đã dán nhãn 18+, vẫn bị cắt cực kỳ vô lương tâm và gây tuột mood. 

P/S 3: Càng nghe càng thấy bản 'Hurt' hợp với phim vô cùng! Link


Tuesday, February 14, 2017

Rồi ta sẽ lại yêu


Rồi ta sẽ lại yêu như phút ban đầu 
Không có đớn đau, chưa từng ly biệt 
Trái tim học lại những điều tha thiết 
Câu thương thật thà, tiếng thơm ở đầu môi 

Rồi ta sẽ lại yêu tình mới tinh khôi 
Nụ hôn mặt trời, giọt sương nước mắt 
Bàn tay thay lời hát đêm trăng mật 
Bờ vai thay chiều ru những bình yên 

Rồi ta sẽ lại yêu như đã yêu em 
Không lời hẹn thề, không lòng tiếc nuối 
Cũng chẳng bận tâm tình đầu - tình cuối 
Đơn giản cùng nhau trong phút giây này 

Rồi ta sẽ lại yêu tháng tháng ngày ngày 
Có khi đổi thay, có khi kết thúc 
Nhưng dẫu thế nào vẫn là hạnh phúc 
Hạnh phúc đã từng được yêu... 

... 

(Saigon, 
Valentine's Day 2017)


Thursday, February 9, 2017

090217


Có lúc tưởng rằng quên
Mà lòng sao vẫn nhớ?!

Có niềm đau bỡ ngỡ
Giờ hóa thành cơn say.

Có ai vừa qua đây
Rồi vội xa theo gió
Tiếng thương còn bỏ ngỏ
Xin đừng làm mây bay.

Đời vốn không đúng - sai
Nụ cười hay nước mắt
Nếu duyên còn buộc chặt
Xin chớ đành buông tay.

Chắc gì có ngày mai?
Cứ vui trong hiện tại!

Không gì là mãi mãi
Cứ sống trọn hôm nay.

...


Saturday, January 28, 2017

Nhờ em giữ hộ mùa xuân


Em giữ giùm ta đêm Ba Mươi 
Hương trừ tịch nói chẳng nên lời 
Pháo trong quá vãng còn vang tiếng 
Lộc nhú chồi non tiếng em cười 

Em giữ giùm ta xuân thiên thanh 
Sáng mồng Một áo hoa thơm lành 
Em đi lễ Phật chìm nhang khói 
Ta ngỡ hồn mình là bức tranh 

Em giữ giùm ta xuân quê hương 
Tình thân nhen lửa xóa miên trường 
Mâm cúng mồng Ba tràn hơi ấm 
Mùi Tết còn vương chân tha phương 

Em giữ giùm ta xuân riêng ta
Đời phai màu tóc mãi không già 
Tim còn Nguyên Đán về nương náu 
Mỗi độ đông tàn mai trổ hoa... 

... 

* Cảm hứng bất chợt, viết vội lúc vừa qua Giao Thừa năm Bính Thân 2016, rạng sáng Mồng Một năm Đinh Dậu 2017.


Friday, January 20, 2017

Đối thoại 2017



(c) photo by Ashraful Arefin

Thời gian, quãng gần đây, với tôi, dường như càng mơ hồ hơn nó vốn dĩ. Thói quen nhìn ngắm, đong đếm, nghĩ suy đã không còn là một cảm thức mang tính buộc định. Nó, vẫn đôi khi, diễn ra sâu trong tâm tư, nhưng nhu cầu hiển hiện bằng câu chữ - hoặc bất kỳ thứ gì - đã hết mãnh liệt như lúc trước. 

Có lẽ, nó bị những xáo động khác của chính tôi đè nén. Hoặc giả, tôi lại bật lên trạng thái hèn nhát & trốn tránh - khi mà một năm cũ lại tan biến, năm mới cũng đã sang tự lâu rồi.

Hôm nay đã là Hai Mươi Ba tháng Chạp. Dương lịch thì chỉ còn mười ngày sẽ hết tháng 01/2017. Hôm nay, tôi bỗng muốn ngồi lại, thành thật với bản thân, với thời gian mình.

...

Hai tháng cuối cùng của 2016, không báo trước, một cái tôi khác đột nhiên nổi loạn, điên cuồng phủ định hàng loạt giá trị cố hữu. Tôi có thêm những lần đầu tiên. Tôi cho mình vài cơn hoang đường. Chúng tặng tôi những phức cảm mới mẻ, sự chông chênh lâu lắm mới gặp lại, cả mỏi mệt, và đớn đau. Tôi thấy mình khờ dại hơn. Tôi thấy mình đáng thương hơn. Nhưng, vì thế, tôi càng yêu mình hơn.

Tôi luôn tin vào giả định rằng chuỗi sự kiện trong đời sống này như dãy quân cờ domino được xếp đặt tài tình bởi một thế lực phi thường nào đó, hoàn toàn không phải ngẫu nhiên, luôn có lý do đằng sau, và sự kiện này xảy ra sẽ kéo theo sự kiện khác, một nối một, để rồi hợp thành một kết cục nhất định. Nên, hai tháng cuối năm 2016, với tôi, những quân domino bắt đầu ngã xuống... 

...

Tâm trạng cận Tết của tôi năm nay hết sức... quái đản! Đến mức, một kẻ luôn tự hào có thể nói hay viết ra những gì mình muốn, lại không biết phải diễn đạt sao về nó. Chỉ là, ngay cả Về Nhà - thứ luôn có hấp lực lớn lao đối với tôi, cũng suy giảm tác dụng. Đủ thấy, tôi đang "lạc trôi" đến mức nào...

...

Nếu theo thông lệ, vào quãng như bây giờ, tôi sẽ ngồi tổng kết lại năm cũ, và tự đặt ra New Year's Resolution. Nhưng ngay thời điểm này, trong tôi chỉ có một khoảng trống - không muốn ngoái lại, cũng không muốn nhìn về xa hơn. 

Đây chắc là minh chứng cho việc bản thân ngày càng tệ hại?

Nếu xét tận tường, điều mà kẻ thất bại như tôi trông mong nhất ở 2017, có lẽ, chỉ đơn giản là được sống nhiều hơn, một cách ích kỷ nhất. Nghe kỳ quặc, nhưng nó là sự thực vô cùng chân thật. 

...

2017, chưa gì tôi đã thấy đầy rẫy thách thức đang chờ đón. Tôi sẽ lê tấm thân bệ rạc này vượt qua hết thảy, hay lại lần nữa biến mình thành nạn nhân? Đùa thôi, tôi đã đủ chán ngán năng lượng tiêu cực tự thân, nên dù tin chắc là không thể xóa sạch nó hoàn toàn ra khỏi con người mình - bởi bản chất đa cảm vô nghĩa, nhưng, 2017, tôi sẽ cố gắng thay đổi tỉ lệ vốn không bao giờ cân bằng giữa nó và năng lượng tích cực nhiều nhất có thể. 

Tự hứa vậy. 

Có thế nào thì, vẫn luôn nhớ, và tin, life will find a way.

...

Một tuần nữa, là Tết. 

...


Wednesday, January 18, 2017

Chiều (version 2)


Saigon khép nắng 
Chiều về sau vai 
Bên kia thành phố 
Ai có u hoài?  

Có nhìn mây tím 
Nhuộm màu nhớ nhung? 
Có qua sông vắng 
Mơ câu tương phùng? 

Bên này thành phố 
Một người đứng trông 
Hoàng hôn xuống thấp 
Đêm loang trong lòng...

...

* gợi cảm hứng từ bức hình của bạn Nanh / Nguyen Thanh Thuy.


Thursday, December 29, 2016

Thư gửi người của thanh xuân


(c) photo by Oleg Oprisco

Mười Hai, Saigon thưa nắng, dày mưa, và miên man xúc cảm. 

Tôi chợt muốn viết cho người, dẫu biết, lại là những lá thư không bao giờ gửi. 

Đành tự ủi an, biết đâu đây sẽ là lần cuối, tôi viết cho người? 

… 

Người biết không,

Tôi còn mơ mãi giấc mơ về ngọn đồi cũ, vạt cỏ mềm, bờ vai gầy và những lọn tóc rối. 

Nơi ấy, là hai mươi tròn vẹn, tiếng hát còn xanh, trái tim còn xanh. Những ngây ngô của mùa yêu đầu, cũng xanh biêng biếc. Như mưa hạ. Như mây trời. 

Nơi ấy, là thanh xuân của tôi, và người. Ở lại, đến vĩnh viễn mai sau. 

… 

Nơi ấy, tôi lần đầu biết đến, hóa ra, một nụ cười có thể khiến mình chiêm bao còn thức, một cái chạm tay có thể níu lấy câu thương qua hết những năm rộng tháng dài. 

Nơi ấy, tôi lần đầu biết đến, hóa ra, những lời tình sáo rỗng ai ai cũng thường nói, vậy mà chân xác, rằng: Người ta có thể vì một đoạn nhân duyên ngắn ngủi, mà nương tựa vào đó, sống qua một đời. 

Như tôi, đã luôn nghĩ về quãng đường ấy của hai đứa mình. 

… 

Một quãng đường không hề dài, chỉ gói gọn trong tuổi hai mươi mỗi người, thế nhưng, còn thương nhớ đến tận hôm nay. Dù nỗi nhớ ấy, có khi, chỉ mình tôi biết, mình tôi hay, mình tôi giữ lấy. 

Còn người, ở phương xa đó, với cuộc sống mới viên mãn và bình yên, chắc chỉ thảng hoặc đôi lúc nghĩ về. 

Chắc chỉ thảng hoặc đôi lúc, vô tình nghe một bài hát cũ, đọc mấy dòng lan man, người sẽ hoài niệm khoảng thời gian đẹp đẽ nhất, hồi ức lại từng dấu nhớ đã có lần khắc sâu trong lòng mỗi chúng ta?  

… 

Tôi không cầu người tiếc nuối, chỉ mong người mỉm cười, tri ân hết thảy những gì đã từng có, hoặc chưa từng có, giữa tôi và người. Như tôi. 

Tôi không cầu người quay đầu lại, chỉ mong người vững bước đi tiếp, dành một góc nhỏ khuất sâu tim mình cho “cơn mưa rào” năm ấy, cho ngọn đồi cũ, vạt cỏ mềm. Cho tôi. 

… 

Cám ơn người, vì đã hiện hữu trong thanh xuân của tôi, để nó mãi là đoạn đời đáng tưởng niệm nhất. 

Cám ơn người, vì cho tôi thấu hiểu tường tận hơn những gì Tân Di Ổ đã viết: 

“…Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm. Khi bạn ôm nó vào lòng, nó sẽ chẳng đáng một xu; chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa. Những người từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta…” (trích ‘Anh có thích nước Mỹ không?’) 

Thương chúc người an vui,


---

* Bài viết tham gia cuộc thi Trao gửi thanh xuân.


Thursday, December 8, 2016

Dạ khúc


(Này em - version 2)

Này em
ngày dài đã qua
Đớn đau đến mấy
chẳng là trăm năm

Này em
đến bên ta nằm
Đêm phai tóc hát
nghe thăm thẳm buồn...

Này em
trời nhẹ mưa tuôn
Thôi em đừng khóc
suối nguồn cạn khô

Này em
cuối nẻo sông hồ
Trái tim mắc cạn
bên bờ bãi xưa...

Này em
trăng nhạt, sao thưa
Một vùng chăn chiếu
chỉ vừa lẻ loi

Này em
đến bên ta ngồi
Đợi mai thức giữa
xa xôi nghìn trùng...

Này em
đi đến tận cùng
Trời cao có lẽ
bao dung chúng mình?

...

(Saigon,
Mười Hai,
Mười Sáu.)


Monday, November 7, 2016

Một hôm xám trời


...

Một hôm xám trời 
Tôi thu mình lại thành vòm cây 
Im nghe tiếng ngày xào xạc 
Ngắm đêm tàn cuối chân đồi 
Làm bạn cùng cơn gió lạnh 
Hát lời mây trôi 
Ngọn đồi vắng, chỉ mình tôi 
Tôi ru mình bởi rối bời thở than 
Giấc mơ rụng như lá vàng. 

Một hôm xám trời 
Tôi thấy mình như mảnh vườn hoang 
Những đóa mẫu đơn héo rũ 
Những nhành thạch thảo hoang tàn 
Không còn dấu chân nào trên đất 
Chẳng nắng vàng bên hiên 
Rêu rong những nỗi muộn phiền 
Biết đâu tìm lại tiếng chim thuở nào? 
Một vùng cỏ dại xanh xao…

... 

* viết vào đúng ngày này, cách đây 5 năm;
re-post, vì vẫn hợp tâm trạng.

Saturday, October 29, 2016

Bên Kia - Bên Này


(c) photo by Gabriel Isak

Chiều nay, không hẹn trước, cánh cửa ấy lại mở ra. 

Cánh cửa nối liền hai thế giới, Bên Kia và Bên Này. 

Cánh cửa mở ra trong im lặng, tuyệt không gây nên bất kỳ âm thanh nào. Chỉ có tiếng trái tim tôi, khẽ hẫng đi một nhịp. 

Tôi tần ngần trước cánh cửa, mừng nỗi vui gặp lại, buồn niềm đau cách ngăn. 

Bên kia cánh cửa, là Bên Kia, với bầu trời thật khác, không gian khác, cỏ cây khác, nắng - mưa - gió - bão cũng khác. Một cõi khác. Những sinh mệnh, dù mang dáng hình quen thuộc, nhưng đã vận hành theo một cách hoàn toàn khác. Có chăng đôi ba sợi chỉ mờ ẩn sâu trong tiềm thức, nếu may mắn, còn sót lại chút buộc ràng, với Bên Này. 

Tôi đứng ở Bên Này, nhìn về Bên Kia, với ức triệu phức cảm. Liệu có ai ở Bên Kia, cũng đang như tôi, nhìn về Bên Này? 

Nếu thực sự có, người ấy sẽ thấy gì? Sẽ nghĩ gì? Ngắm những khác biệt tự thân của hai thế giới mà hoài nghi, vì sao như thế? Trông sang những sinh mệnh đang cuồng say giữa vô vàn hành trình phù phiếm mà vẫn chưa thể đến nơi, rồi xót xa tội nghiệp? Hay tìm thấy chính mình, hoặc một phần chính mình, trong chúng tôi - những con người Bên Này còn mãi loay hoay? Hoặc giả, ngẫu nhiên bắt gặp một nhân ảnh xưa cũ thân gần, dẫu hết thảy giờ đây đều hóa ra tro bụi, thì vẫn cúi đầu một sát na rưng lòng thương cảm, nghiêng mình chiêm bái quá vãng khói sương với sự ghi ơn thật thà? 

Không ai trả lời tôi. 

Còn tôi, vẫn đứng yên nơi đây, trước cánh cửa, nhìn về Bên Kia, với ức triệu phức cảm. Và cố huyễn hoặc, rằng: Bên Này, một thời không nào đó, sẽ trở thành Bên Kia. Giống như Bên Kia, vốn dĩ, biết đâu đấy, đã từng là Bên Này?!

...