Sunday, November 3, 2019
Hoàng hôn
Chợt muốn đi tìm
một buổi chiều yên
Nhẹ như hơi thở người sau gáy
Êm như chiếc hôn non vụng dại
Bóng chúng mình nghiêng nghiêng
Phức điệu cuộc đời bỗng chốc lặng im
Nhường chỗ cho khoảng không lời thật đẹp
Vết thương nào chợt khép
Cơn mơ nào lại xanh
Chợt muốn đi tìm
buổi chiều đẹp như tranh
Màu nắng Levitan, bầu trời Van Gogh
Gặp lại phía bên kia con dốc
Giữ nhau cho hoàng hôn...
(Saigon,
Mười Một,
Hai Không Mười Chín.)
---
* cảm hứng khi nghe ''Hoàng hôn" - Cheung.
Wednesday, October 9, 2019
Trần gian buồn đến thế
Phố ồn ào đến thế
Sao nghe lòng lặng thinh?
Đời xô bồ đến vậy
Sao chỉ thấy riêng mình?
Ngày tháng dài đến thế
Sao phận người mỏng manh?
Đớn đau nhiều đến vậy
Sao cơn mơ chưa thành?
Trần gian buồn đến thế
Sao vui không về qua?
Nhân sinh sầu đến vậy
Chưa kịp yên, đã già...
...
Saturday, October 5, 2019
Những bông hoa trên nấm mồ tuyệt vọng
"Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng, để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa..." (TCS)
Những năm mới lớn, khi còn là một đứa chuyên văn thích mộng mơ và giả vờ sâu sắc (dù thật ra, bây giờ vẫn thế!), tôi đã từng vô cùng tâm đắc với trích dẫn trên - một cách khó hiểu. Một cách khó hiểu, vì lúc bấy giờ tôi đã có trải nghiệm gì đâu để mà cảm thấu đủ đầy câu nói ấy? Tôi đã biết tuyệt vọng là thế nào mà bày đặt triết lý tự vấn nhân sinh?
Rồi chớp mắt, gần hai thập niên trôi qua. Va vấp và trưởng thành, không ít khi bị cuộc đời cưỡng bức đến thảm thương, dường như có đôi lần tôi thấy mình đã chạm được đến cái ngưỡng "tận cùng của tuyệt vọng". Ở đáy vực, như cách tôi thường nói. Nhưng ngạc nhiên thay, không có bông hoa nào nơi đó.
Không có bông hoa nào nơi đó, bởi lẽ, đáy vực của tôi chưa phải chốn tận cùng như lời của Trịnh. Bởi lẽ, ngoài kia mênh mông có vô vàn số phận mà vực sâu ko đáy của họ mới thực là chốn tận cùng.
Như Arthur Fleck.
Đó mới chính xác là một kẻ đã và luôn sống ở nơi chốn "tận cùng của tuyệt vọng". Một tay hề dị hợm bị cuộc đời giẫm đạp và mọi người miệt khinh, sống kiếp rác rưởi giữa một Gotham đang dần điên loạn và mất nhân tính. Một kẻ luôn nghĩ chỉ cái chết mới làm đời mình có ý nghĩa. Một kẻ cười-ko-kiểm-soát để thay cho hết thảy biểu lộ cảm xúc thông thường. Một kẻ tâm thần vô dụng đến vô vọng. Một kẻ nhảy múa với đau thương.
Vậy, có bông hoa nào dành cho Arthur?
Những phát súng trên tàu điện ngầm vô tình đánh thức bản ngã u tối? Màn diễn stand-up comedy vụng về dở khóc dở cười? "Trò hề" trong show đêm muộn của Murray Franklin? Hay sự chuyển mình từ nobody trở thành somebody - "người truyền cảm hứng" cho bạo động và tội ác bùng nổ khắp Gotham?
Không ai có câu trả lời chính xác.
Nhưng người ta có thể võ đoán, và tin rằng, trên nấm mồ tuyệt vọng mang danh Arthur Fleck cuối cùng đã nở bừng những đóa hoa máu rực rỡ dưới thân phận Joker.
---
* Viết nhảm cuối một ngày mệt nhoài, hoàn toàn là cảm xúc cá nhân, miễn tranh luận.
** Joaquin Phoenix xứng với mọi lời tán tụng bởi màn trình diễn đáng kinh ngạc, extremely out-standing!
Friday, September 13, 2019
#twodifferentworlds
Cũng sẽ đến một ngày
Ta nhận ra mình đã
Trôi về phía xa xôi
Hai vùng trời khác lạ
Hai cuộc đời lạc hướng
Hai nẻo đường song song
Hai thế giới chia cách
Khoảng mêng mông trong lòng...
...
Sunday, September 8, 2019
Tiếc
Tôi bỗng tiếc mình qua hết thanh xuân
Mà tim chưa đủ những lần vụng dại
Hoài dang dở khi ngoảnh đầu nhìn lại
Lắm ngổn ngang nơi vùng nhớ năm nào
Tôi bỗng tiếc mình sau những đớn đau
Nhưng vết thương lòng mãi còn chưa khép
Hạnh phúc dường như là cánh cửa hẹp
Một-tôi-tổn-thương lặng đứng trông chờ
Tôi bỗng tiếc mình đã dứt ngây thơ
Niềm tin hồn nhiên không còn nguyên bản
Miền tâm tư đã hóa ra khô hạn
Đợi một cơn mưa, đợi đến vô cùng
Tôi bỗng tiếc mình không đủ bao dung
Thương lấy chính mình, tận tình tha thứ
Chỉ biết trách hờn, oán than, giận dữ
Quên mất ngoài kia nắng vẫn xanh ngời
Tôi bỗng tiếc mình hoang phế nửa đời...
...
(30/08/19,
viết trên một chuyến xe đêm.)
Wednesday, August 21, 2019
Chỉ mình tôi
Chỉ mình tôi ở đây
Giữa tháng ngày đã cũ
Mặc cuộc đời vần vũ
Mặc lòng người đổi thay
.
Chỉ mình tôi ở đây
Nơi đáy sầu quạnh quẽ
Chạm tim mình thật khẽ
Cố tin còn ngày mai
.
Chỉ mình tôi ở đây
Trong cơn mê quá dài
Tuổi đời đương ngắn lại
Tóc người tựa nắng phai
.
Chỉ mình tôi ở đây
Bên mộ phần cỏ dại
Hy vọng nào đi mãi
Ước vọng nào xa bay...
...
(Saigon,
những ngày cuối tháng Tám,
Hai Không Mười Chín.)
Thursday, July 25, 2019
Sống sót
Tôi đã, đang đi qua những ngày xám. Những ngày trống rỗng, bế tắc, và tuyệt vọng. Những ngày mà tôi định danh - The hardest time of my life.
Dĩ nhiên, không phải lần đầu tôi đi qua những ngày xám. Nhưng, tôi chưa từng nghĩ nó có thể kéo dài gần như vô tận thế này. Bất chấp mọi nỗ lực tự cân bằng - buông thả mình trong những cơn vui tạm, nương náu mình bên cạnh những thiết thân - thứ năng lượng tiêu cực đầy u ám mỗi lúc lại càng phủ đầy, bám riết không tha. Đến mức, khi soi gương, đôi khi tôi chỉ thấy trước mắt là một vùng tối.
.
Tôi thấy mình như bị cả thế giới bỏ rơi. Một mình, lê bước nặng nhọc trên những bậc thang xoắn ốc dần tiến về hướng vực sâu.
Ở đó, thỉnh thoảng tôi cũng bắt gặp một vài cánh cửa hé mở như ban bố chút ân huệ gọi tên là Hy vọng, nhưng đằng sau chúng, một lần nữa, lại chỉ là Thất vọng. Dần dà, tôi quen với thất vọng đến mức hoài nghi và không còn thiết tha với hy vọng nữa. Dần dà, tôi chỉ biết cuộn mình trong vùng tối bản thân, ảo tưởng chờ đợi. Không phải đợi một thứ ánh sáng huyễn hoặc nào đó đủ sức đánh thức mình, mà là chờ kết cục.
Tôi tuyệt vọng đến mức không dám mở lời chia sẻ cùng bất kỳ ai, chỉ vì sợ thứ năng lượng tiêu cực đang cắn nuốt bản thân cũng sẽ ảnh hưởng đến người khác. Tôi tuyệt vọng đến mức lắm lúc phải nương nhờ mấy cái post tưởng như vô thưởng vô phạt trên facebook, trên instagram của chính mình để giải tỏa, để tự ngụy trang rằng tôi vẫn ổn, tôi đã cảm thấy nhẹ lòng...
.
Giữa những ngày xám, có lẽ do mental health gặp vấn đề nên kéo theo physical health cũng suy giảm nghiêm trọng. Tôi thường xuyên khó ngủ, hay vướng bệnh vặt, và thấy mình luôn trong trạng thái cạn kiệt energy. May mắn thay, ấy vậy mà tôi chưa từng nghĩ đến cái chết. Ước muốn thoát ly và mộng mị về một cuộc đời khác dẫu có khi trỗi dậy, nhưng sau hết, vẫn bị tôi đè nén vùi chôn vào mớ hỗn độn nội tại.
Giữa những ngày xám, tôi loay hoay nỗ lực rồi rã rời vô lực, rồi muốn bỏ mặc hết thảy. Nhưng ở đâu đó thẳm sâu đáy lòng mình, chút ánh sáng yếu ớt của niềm tin, rằng "Mọi việc rồi sẽ qua", vẫn tồn tại như phép lạ. Cho tôi bám víu, cho tôi tựa nương, mà cố sống sót.
.
Sống sót, vốn dĩ, chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.
Nhưng thật may, tôi vẫn sống sót. Still alive. Vẫn tiếp tục mở từng cánh cửa dù thôi nuôi ảo vọng. Vẫn cố gìn giữ tia sáng mỏng manh của tín niệm và sự tự ủi an. Vẫn đường hoàng đối diện với tất cả những gì đã, đang, sẽ tới.
"Không có gì là vĩnh cửu trong thế giới man trá này, kể cả những nỗi phiền muộn của chúng ta", không phải sao?
.
Nhưng thật may, dường như tôi đang bắt đầu nghe thấy những thanh âm của khởi vận, của tái sinh... phía sau một cánh cửa nào đó. Tôi sẽ sớm tìm được thôi, phải không tôi ơi?
...
(Viết cho những ngày xám
- mình tin rằng mình đã sắp vượt qua!)
Sunday, July 14, 2019
Hoàng hôn nơi ấy
* hình mình chụp trong chuyến đi Dalat năm rồi.
Hoàng hôn nơi ấy
Có màu thanh xuân
Màu của yêu dấu
Trong em đã từng...
Màu của môi nóng
Một ngày mùa đông
Màu của nước mắt
Hè sang ngập lòng
Màu của tiếng hát
Mịt mù hơi sương
Màu của khói thuốc
Chênh vênh miên trường
Màu của dốc phố
Tình còn đón đưa
Màu của quán vắng
Một mình dưới mưa
Màu của ký ức
Khi mình còn thương
Màu của nuối tiếc
Chắc hoài vấn vương?
Hoàng hôn nơi ấy
Nhuốm màu thanh xuân
Dẫu xa đến mấy
Vẫn mong về gần...!
(3am - 14/07/19,
Cảm hứng từ video ghi lại hoàng hôn Dalat của nhỏ em Kim Ngưu,
cũng xem như viết tặng em.)
---
Sunday, June 2, 2019
Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện tình
Mỗi cuộc tình là một câu chuyện kể, mà kẻ đã/đang yêu là story-teller.
Mỗi story-teller sẽ có cách kể chuyện - cách hành xử với cuộc tình của mình - khác nhau. Người nặng lòng với từng chi tiết, kẻ chỉ để tâm đến kết cục. Người bình bình đạm đạm nhưng vẫn mong cầu thiên trường địa cửu, kẻ hừng hực như lửa lại chỉ sống cho hiện tại ngay lúc này.
Mỗi người một cách kể, nên chẳng thể có hai câu chuyện giống nhau tuyệt đối. Có thể kết thúc tương tự, nhưng diễn tiến vô cùng khác nhau. Có thể diễn tiến tương đồng, nhưng kết cục là HE, SE, BE hay OE thì lại hoàn toàn không thể nói trước. Vì thế, mỗi cuộc tình luôn là một câu chuyện gốc - original story - của chính nó, chứ không bao giờ là kịch bản chuyển thể - adapted screenplay - của bất kỳ cuộc tình nào khác.
Được ít nhất một lần sống, một lần hít thở trọn vẹn bầu không khí nguyên bản của những cuộc tình như vậy luôn là trải nghiệm mà con người ta bất chấp để có được. Dù cái giá phải trả đôi khi là thương tổn, là đớn đau, là ám ảnh, là một phần đời mình.
Nhưng, yêu, vốn chưa bao giờ là phạm trù thuộc về lý tính, nên không có đúng - sai, cũng chẳng thể cân đo chính xác được - mất. Yêu, đơn giản là được "tùy tâm sở dục", làm những thứ bản thân thực sự khao khát.
Đơn giản là được kể câu chuyện theo đúng nguyện vọng bản tâm, và đi cho đến cùng chọn lựa đó của riêng mình.
Đơn giản vậy thôi.
...
* Lảm nhảm nhân những ngày cùng lúc nghe/thấy quá nhiều câu chuyện quanh mình.
** Tựa đề hiển nhiên vay mượn từ cuốn sách cùng tên của Raymond Carver.
*** Hình minh họa trích từ phim The Reader (2008) với Kate Winslet & David Kross.
*** Hình minh họa trích từ phim The Reader (2008) với Kate Winslet & David Kross.
Sunday, April 14, 2019
Có những ngày
Có những ngày bỗng thấy lòng thật bình thản
Tựa vòm cây xanh mướt rì rào
Là gió, là mưa, là nắng cháy
Thì, cũng có làm sao?
Phía trên cao vẫn bầu trời thăm thẳm
Dưới chân mình vẫn mặt đất bao la
Tàn đêm tối ngày mai vẫn lại tới
Chỉ cần tim luôn có một mái nhà
Có những ngày bỗng thấy lòng thật bình thản
Ta quay về an trú trong ta
Mặc buồn, mặc vui, mặc đau đớn
Sống từng phút giây thật thà...
...
* nhạc nền khi viết: A song for Sweden - Jonna Jinton
Subscribe to:
Posts (Atom)









