Wednesday, April 20, 2016

Trích đoạn về cái chết


“Khi ta biết cái chết là một sân ga nhất định sẽ đến, trong quá trình đi về phía sân ga này ta sẽ trân trọng. Ta sẽ không còn giống như trước đây, vì thất tình hay bị sỉ nhục liền đòi sống đòi chết. Ta sẽ trân trọng mỗi một giây phút của hiện tại, bởi mỗi một giây phút đều hoàn toàn không thể nào lặp lại. (...) 

Vì thế, khi tôi hiểu rõ cái chết, tôi càng trân trọng sự sống. Thế là tôi không trốn tránh nữa, thản nhiên đi về phía trước. 

Từng có người hỏi tôi, ngay cả cái chết anh cũng không e sợ, vậy thì anh còn e sợ điều gì? Tôi đáp, không không không, tôi không phải không e sợ, tôi tiếp nhận sự thực này. 

Mãi đến khi viết cuốn sách này, tôi vẫn sợ hãi rất nhiều thứ. Vẫn sợ khoảnh khắc đối mặt với cái chết; vẫn sợ một ngày kia mọi người không cho tôi cơ hội nữa, tôi nên đối mặt ra sao; vẫn sợ trở về thời nghèo túng nhất; vẫn sợ dáng vẻ khi tôi già yếu; vẫn sợ mắc bệnh nặng; vẫn sợ người thân yêu nhất của tôi rời đi. 

Nhưng tôi không cảm thấy đây là một dạng mềm yếu. Tôi cho rằng, đó là lòng kính trọng với sinh mệnh. 

(...) 

Năm kia, bà ngoại tôi qua đời. Tôi đối mặt bằng tâm thái bình tĩnh nhất. Tôi đề nghị người trong gia đình đừng khóc lóc, bởi vì khóc lóc không thể bày tỏ tình thương yêu của ta đối với bà ngoại. Ta giữ tiếng lòng trong thâm tâm, sống tốt hơn, mới là phương thức tốt nhất để bày tỏ rằng chúng ta yêu bà ngoại. Hôm ấy, sáng sớm tôi gấp gáp về Trùng Khánh, ở bên linh cữu của bà ngoại, tụng kinh cho bà. Tôi nói với bà ngoại, cháu cảm thấy bà chưa chết, bà luôn sống mãi trong lòng cháu. 

Tôi thường nói một câu, chỉ cần ghi nhớ một người thì người đó sẽ không chết. Nếu một người khác ghi nhớ tôi, cũng chính là ghi nhớ tất cả những người mà tôi ghi nhớ. Cho nên, linh hồn bất diệt. 

Khoảnh khắc đó, tôi lại ngộ ra một tầng triết lý khác của sinh mệnh: Thiện niệm có thể vượt qua cái chết. 

Lòng tốt, lòng yêu thương, lòng quan tâm. 

Khi ta có một trái tim tích cực, truyền năng lượng tích cực cho người khác, ta sẽ không “chết”. Bởi vì tình yêu thương sinh sôi không ngừng…” 


[Đột nhiên đến Tây Tạng - Trần Khôn]


Monday, April 18, 2016

Dưới vòm cây


Ngủ 
và thức dậy 
dưới vòm cây 
như những kẻ thơ ngây 
không có hoài nghi 
chưa từng mỏi mệt... 

Giá mà cuộc đời 
chỉ như thế 
và chấm hết. 

...

[Sao Biển | Bình Lập,
18/04/16]


Friday, April 8, 2016

Em ơi, mình đã


Em ơi, mình đã 
Xa nhau nghìn trùng 
Sao còn ngần ngại 
Một lần bao dung? 

Sao không tha thứ 
Tình ngày hôm qua? 
Sao không buông bỏ 
Vạn niềm xót xa? 

Em ơi, mình đã 
Nẻo đời song song 
Nhớ nhau xin giữ 
Tiếng thương sâu lòng 

Nhớ nhau xin hãy 
Thật thà ghi ơn 
Những năm tháng ấy 
Có nhau chung đường 

Em ơi, mình đã 
Mịt mù muôn phương 
Trái tim xin thả 
Trôi theo vô thường...

...

[Saigon, 08/04/16
viết, không vì lý do gì!]

Friday, April 1, 2016

Có mất mát nào lại không não nề?


1. Hôm nay, ngày cuối quán Kim mở cửa. Quán Kim, là quán café nhỏ, bình thường, trong hẻm đối diện công ty, nơi mà 99% các buổi trưa trong tuần tôi cùng đồng nghiệp ghé sang dùng bữa. Suất cơm văn phòng ba mươi lăm nghìn đồng, với canh, trà đá và tráng miệng miễn phí. Thức ăn không quá đặc sắc, nhưng dễ chịu, khẩu vị có hơi hướm miền Tây. Canh thường bị mặn, tráng miệng nghèo nàn vài loại luân phiên. 

Nhưng, lạ lùng thay, chúng tôi lại chọn nơi này làm chốn quen mỗi trưa. Có lẽ, một phần ngại đi xa giữa trời nắng nóng, một phần thói quen làm nên sự dễ dãi, ừ thì đỡ nhọc công suy nghĩ “Trưa nay ăn gì?”. Nhưng, chắc một phần khác, cũng quan trọng không kém, là cách phục vụ thoải mái của anh Cường, chị Đẹp… tạo ra không gian thân thuộc, bụng dạ ai cũng hài lòng. 

Chính thế, nên khi hay tin, rằng từ này sẽ không còn nữa những bữa cơm trưa í ới nhau qua sms hay facebook messenger “Kim nha!”, không ít người trong chúng tôi, chợt buồn. Thiếu một chỗ ăn, xét cho cùng, chẳng qua là chuyện nhỏ; nhưng, nếu xét kỹ hơn, vẫn là một mất mát.

Mà, có mất mát nào lại không não nề?

2. Mấy hôm trước, đọc được tin chú mèo đáng yêu Fukumaru - từng nổi tiếng khắp thế giới qua bộ ảnh chụp cùng người bạn đồng hành đặc biệt, bà cụ Misao - qua đời. Đâu đó dưới những dòng comment, tôi bắt gặp không ít những bình luận mang-đậm-lý-tính, kiểu như: “Dù sao, nó cũng chỉ là một con mèo!”, nhằm phản đối sự ủy mị, xúc cảm thái quá “chỉ vì một con mèo!” của đa số cộng đồng mạng.

Họ, không sai. Nhưng, có lẽ, góc nhìn của họ chỉ hướng vào bề mặt sự thật - một con mèo tận xứ Nhật Bản xa xôi đã chết - mà không hiểu được cái chết của Fukumaru là một sự mất mát đủ sức tác động đối với nhiều người. Đặc biệt, là những ai từng xem bộ ảnh, từng chọn tin vào sự hòa hợp bản năng giữa con người và động vật nói chung thú cưng nói riêng, từng nuôi hy vọng vào sự đẹp đẽ hiện hữu mọi lúc mọi nơi trong cuộc sống đầy rẫy bất trắc của thời đại bây giờ. Mất mát một inspiration để người ta can đảm sống thiện lương và hồn hậu.

Mất mát ấy, lẽ nào không đáng để buồn thương?

3. Một tháng Tư, ngày mất của Trịnh, và Leslie.

Mỗi năm, dù bận rộn đến mức lãng quên, cuối ngày tôi vẫn dành riêng một đoạn ngắn tưởng niệm. Đoạn tưởng niệm ấy, luôn khiến tôi sầu muộn.

So sánh khập khiễng, nhưng có lẽ cũng tương tự trong câu chuyện về Fukumaru trên kia, sẽ có không ít người cho là tôi rỗi hơi, nặng lòng mấy chuyện vớ vẩn. Dẫu vậy, sự tiếc nuối với những tài hoa bạc mệnh, thiết nghĩ, chắc không phải mỗi riêng tôi. Trịnh, hay Leslie, cũng chỉ là cái tên, biểu trưng cho hằng hà sa số những cái tên khác, những khuôn mặt, những vóc hình… nổi tiếng hay tầm thường, một đời phù hoa hay lặng thầm tủi cực, sau hết, sẽ hóa thành tro bụi, đọng lại vết nhớ trong tâm người ở lại.

Chưa kể, tôi nhớ về Trịnh, về Leslie, nhưng cũng là mượn cớ soi vào đấy, nhìn lại chính mình. Nhìn lại những mất mát tự thân, hoặc đã từng nếm trải. Để rồi nghĩ về hiện tại, và dự cảm về những mất mát tiếp nối ở tương lai.

Thì, đời vốn là chuỗi mất mát không ngừng.

4. Giữa những mất mát đó, đôi khi tôi thực sự nghĩ, rõ ràng thứ kỳ diệu nhất chính là trái tim con người. Có thể chịu đựng giày vò, bội phản, đớn đau, thương tổn, và vô vàn bi ai sinh ra từ cuộc sống điên rồ, nhưng rồi, không những không vụn vỡ, mà càng chai sạn hơn, dày thêm bản lĩnh từ chính trong những đoạn trường. Con người theo đó mà trưởng thành. Phải vậy không?

...


* hình: Leslie trong 春光乍泄 | Happy together (1997).