Showing posts with label t8m. Show all posts
Showing posts with label t8m. Show all posts

Sunday, January 4, 2009

Some feelings 'bout The Spirit


Thú thực, là cũng vì hiệu ứng "quen danh, chuộng tiếng" mà mình nuôi ý quyết định phải xem cho bằng được The Spirit - ngay từ khi coi trailer trên Y!Movie. Với hai tác phẩm cực kỳ hoàn hảo - và mình cực kỳ yêu thích - là Sin City và 300 thì chuyện mình trông đợi, náo nức và kỳ vọng vào sản phẩm lần này của "phù thủy" Frank Miller là hoàn toàn dễ hiểu. Thêm vào đó, sự nôn nao - như trẻ đợi quà - để xem lần này, sir Frank sẽ trình diễn những màn nghệ thuật thị giác và cách chơi màu sắc tài tình đến mức nào. Ngắn gọn, tâm lý mình tiền-xem-phim là: Nỗi mong ngóng tri ngộ cố nhân và lòng khao khát khám phá những mới mẻ của người xưa.

Thế là, đầu năm đầu tháng vác thân đi xem cho thoả lòng.

...

"Phim kể về Denny Colt, một viên cảnh sát được cho là đã bị giết chết tái sinh một cách bí ẩn đằng sau lớp mặt nạ của người chuyên săn lùng những tên tội phạm với biệt danh Hồn Ma (Spirit). Luôn mong muốn bảo vệ sự yên bình cho Thành Phố Trung Tâm (Central City), Spirit quyết tâm tóm bằng được những tên ác ôn ra khỏi bóng tối, và nhất là tên đầu sỏ, một kẻ ngông cuồng mắc chứng hoang tưởng mang biệt danh Bạch Tuộc (Octopus). Tuy nhiên, nhiệm vụ của Spirit thật không dễ dàng khi xung quanh luôn có nhiều người đẹp tìm cách quyến rũ anh, nhưng đồng thời cũng có thể ra tay giết hại anh bất kì lúc nào. Mặc dù vậy, vẫn có một người yêu không bao giờ phản bội anh, và với nàng, anh mãi luôn là chính mình. Đó chính là Central City, quê hương cổ xưa kiêu hãnh mà anh đã được sinh ra những hai lần." [Zing News]

Nội dung, nghe qua phức tạp, chứ khi xem rồi, bạn thấy nó... đơn giản vô cùng! Và, vì xem rồi thấy nó đơn giản vô cùng, nên nó chẳng có chút "cặn" nào đọng lại trong tâm trí bạn.

Kết thúc phim, nỗi thất vọng hiện rõ lên gương mặt tôi đến nổi đứa bạn thân đi cùng phải cảm thán: "Mặt mày... ngu ra kìa!". Câu cảm thán này là hoàn toàn chân xác. Vì, xem xong một bộ phim bất kỳ, gương mặt tôi thường chỉ có hai biểu lộ cảm xúc: Bình thường thản nhiên - đối với những phim bình thường, giải trí đơn thuần, không kỳ vọng, không trông đợi; và Ngu thối ra vì hai trường hợp, hoặc phim cực kỳ "đỉnh" kích thích đến mỗi nơ-ron thần kinh lẫn từng tế bào sân si cũng căng lên choáng ngợp (đã từng có khi coi Sin City, Brokeback Mountain, The Warlords...); hoặc vì thất vọng tràn ngập từng biểu cảm (cũng từng có khi xem The Jumper, 10.000 B.C, Kungfu Chi Vương).

Hơi quá lời, nhưng thực tâm là, The Spirit hoàn toàn đánh đổ hết nỗi hân hoan trong tôi. Như là, đã gặp lại cố nhân rồi, người xưa vẫn đẹp lung linh lộng lẫy là thế, mà hình như, vì một cú sốc tâm lý nào đó mà giờ đây, em đã là một người đẹp... không não. Mở mồm những câu láp dáp vô nghĩa. Vẻ đẹp và xiêm áo màu sắc của em không giấu nổi tình hình thực tế là, giờ đây, em không não. Thế thì tôi còn động lực cá-đếch-gì mà "khám phá" em?!

Công bằng mà nói, xem xong The Spirit, cũng có vài điểm ấn tượng đọng lại trong tôi:

- Khả năng quyến rũ phụ nữ của The Spirit đủ sức vượt mặt hết mấy "đại ca" lão luyện trong lĩnh vực chuyên môn mang đầy tính... nhân văn này, như: Don Juan, Casablanca, James 007, blah blah blah...

- Cô nàng vừa xinh đẹp, vừa hoang tưởng, vừa biến thái Silken Floss - do Scarlett Johansson thủ vai. Mê luôn cái tên nhân vật.

- Seychelle Gabriel trong vai Sand Saref lúc xuân thì: Đẹp, hoang dã, quyến rũ chết người. Riêng tôi thì thấy còn gợi tình hơn cả Eva Mendes (Sand Saref hiện tại).

- Câu nói của Sand Saref: "Do I look like a good girl?"


- Hình tượng Mèo trong phim, gợi nhắc đến biểu tượng Mèo trong tiểu thuyết của Haruki Murakami.


- Bản nhạc cuối phim hay không thể tả: "Falling in love again" do Christina Aguilera hát. Đến mức, đánh thức cảm giác và loại bỏ biểu-cảm-Ngu trên mặt tôi thành nỗi khoái cảm khó lý giải. 

That's all!

...

Đã bao nhiêu lần sụp hố, tự rút ra bài học kinh nghiệm là: Đừng nên quá tin vào trailer và kỳ vọng, trông đợi vào bất kỳ bộ phim nào; thế mà, vẫn lại dính một cú mới.

Tự lặp lại với chính mình: Đừng nên quá tin vào trailer và kỳ vọng, trông đợi vào bất kỳ bộ phim nào!


Tuesday, December 23, 2008

Chuyện iu đương


Yêu thương một người, quan tâm một người là để cho chính mình và người đó cảm nhận được hết vẻ đẹp, sự thăng hoa của mỗi sát na được quan tâm lẫn nhau. Hạnh phúc thực sự của một tình yêu không thể hiện bằng ngôn từ, mà là sự chia sẻ cùng chung những cảm nhận. Khi nói với cả thế giới về hạnh phúc thực sự của mình, niềm hạnh phúc sẽ được lan tỏa và nhân lên bội phần. Nhưng quan trọng, là cách bạn nói. Và, tốt nhất là bạn đừng nên nói, quá nhiều và thừa thãi.

Thế, sao vẫn có những con người cứ thích cầm loa phóng đại mỗi ngày để la hét gào rú về chuyện iu đương của bản thân mình nhỉ?! Quan tâm người mình yêu thương đã đủ dốc tâm dốc sức nhọc lòng, hà cớ gì phải tốn nước bọt, mồ hôi công sức, bán rao những quan tâm mang tính chất iu đương ấy cho thiên hạ cùng dòm ra ngó vào? Hay bạn sợ là, quan tâm và yêu thương sẽ không còn là quan tâm và yêu thương nữa, nếu như không ai trong thế giới này biết là bạn đang quan tâm và yêu thương một ai đó?

Chắc là do, iu đương thì cũng có năm bảy loại iu đương. Mỗi người mỗi kiểu!


Sunday, December 14, 2008

Tùy phím về Chạng vạng


Đêm qua mới đi coi Chạng Vạng.

Đi coi vì nhiều lẽ: Muốn biết Chạng Vạng là thế nào, muốn thực chứng vì sao nó lại xôn xao dư luận suốt thời gian qua, và quan trọng nhất, giải phóng bản thân khỏi những quan niệm cố hữu, xem để biết mình vẫn có khả năng coi được kiểu tiểu thuyết bi tình thế này.

Coi xong, kết luận về phim hai chữ: Bình thường!

Chỉ ám ảnh mỗi nhân vật Edward Cullens - hiển nhiên không phải vì anh chàng đẹp trai, quyến rũ (mặc dù cũng phải thừa nhận là có). Ám ảnh bởi sự dằn vặt nội tâm: Đấu tranh giữa tình yêu và bản năng kẻ săn mồi. Robert Pattinsons thể hiện khá đạt biểu cảm này: kiềm chế và khát khao. Thích lối biểu cảm này vô cùng!

Không phải ai cũng có thể kiềm chế bản năng mình được như Edward!

Và thích câu thoại này: "Nếu không đi với em, thì anh còn biết đi với ai nữa!". Liên tưởng đến khái niệm "người đồng hành". Chẳng phải cuộc đời mỗi con người, cũng chỉ muốn có cho mình một bàn tay nắm thật chặt, cùng bước hết nẻo mình vô tận đó sao?

Cũng thích câu đề từ cho film:
"When you can live forever, what do you live for?"


...

Thêm một điều, không như mấy đứa bạn đi cùng, xem xong film là muốn tìm đọc ngay tác phẩm này. Mình thì thực tâm, chẳng mảy may về ý định như thế.

Vì bản thân nhận thấy, mình không thực sự thích hợp với những trang viết đẫm chất tự sự, bi tình liêu trai và có phần hơi quá "ướt át" như thế này. Dù rằng, không phải không là kẻ mộng mơ...