Cho người rồi sẽ khuất xa
Rồi mai em sẽ xa rời
Đường phố cũ
giọt nắng ngời
vừa tan
Giấc mơ ngày cũ
hoang tàn
Mùi hương còn thoảng,
mùa sang
bao giờ...
Rồi mai giữa những bơ vơ
Còn ai thương nhớ,
biết chờ đợi chi?
Buồn - vui
một thuở cuồng si
Về thu xếp lại.
Một vì sao rơi...
Còn thương
những áng mây trời
Còn thương những cánh hoa thời ngây thơ
Còn thương ngày đó ban sơ
Cũng đành gửi lại cơn mơ
đêm dài
Cũng đành
ru những phôi phai
Đành lòng quên hết những ngày bên nhau
Đành thôi, hoa cũ úa màu
Đành thôi thương nhớ,
vẫy chào mùa xưa...
Bao giờ
cho đến ngày xưa?
Ngày còn môi nóng,
ngày chưa mắt nhòa
Ngày chưa biết sẽ rời xa
Ngày xanh hy vọng mùa ta an lành
Bây giờ
mộng vỡ tan tành
Có đau đến mấy cũng đành
chia tay
Chớp mắt,
qua một cơn say
Ngoài kia nắng hửng
đường dài
lại đi...!
Vẫn sẽ nhớ lắm nhiều khi...
Vậy là, sau mấy tháng trời ròng rã, những ngày cuống quýt, những đêm mông lung và vô số những hoàn-toàn-là-bỡ-ngỡ, "chốn riêng cho mọi người" của chúng tôi đã gần như hoàn tất. Từ ước mơ bé mọn của riêng tư mỗi người, cho đến khi góp lại thành giấc mơ lớn, rồi chung sức chung lòng để hiện thực hóa nó, là cả một chặng đường - không quá dài, nhưng cũng chẳng hề ngắn ngủi - mà tất cả chúng tôi, đã cùng nhau đi qua.
Cũng như hằng hà sa số những thứ "bắt đầu" trong cuộc đời này, không biết bao nhiêu là khó khăn - từ những buồn - vui cỏn con, những mâu thuẫn, giận hờn, những xui rủi không lường trước, những phút bất đồng, những ngày ngột ngạt... - như những cơn mưa còn sót lại từ mùa Ngâu tháng Bảy, ướt đẫm triền miên. Như muốn dìm chúng tôi trong ngày xám lạnh.
Đã có những chán nản. Đã có những hụt hẫng, thất vọng. Đã có những hoang mang. Đã có những khi niềm tin như muốn cuốn bay về miền nao xa lắm. Nhưng rồi, cũng dẹp hết hoài nghi, dẹp hết những xúc cảm riêng tư lẫn lộn, phải-làm-được đã là lửa, cháy tâm tư mỗi ngày qua. Giảm bớt đòi hỏi, xác định lại mục tiêu: Chấp nhận tất cả, kể cả thất bại, để học, để tập tành đưa cơn mơ ra đời thực, chúng tôi còn biết làm gì hơn là gieo hạt, đợi mùa Oải hương trổ nhánh ngọt lành ở mùa mai sau...
Chỉ mới là vụ mùa đầu tiên, ấp ủ niềm tin rằng sẽ cho những cánh đồng tím miên man nỗi bình yên và nồng nàn thứ hương thơm đặc trưng: quyến luyến, xoa dịu tâm hồn. Mọi thứ còn dài lắm, ở phía ngày mai. Nhưng đã đi đến được thời khắc này, thì tin là sẽ còn vững chân đi tiếp được. Và xa hơn nữa...
Rồi thế đó, tháng ngày mình sẽ thơm lừng mùi Oải hương dịu ngọt...
...