Showing posts with label chuyệncủamùađông. Show all posts
Showing posts with label chuyệncủamùađông. Show all posts

Tuesday, December 19, 2017

Thương nhớ Mười Hai


(c) photo by Celine Tran.

Saigon, nửa cuối Mười Hai, trời trở lạnh. Cận Giáng Sinh, có vẻ thời tiết chiều lòng, để người có cớ gần lại thêm với người. 

Nhạc Noel đã xập xình khắp chốn. Một số nơi, thậm chí, đã mở những bài ca xuân. Vài cuộc tình vừa chớm. Vài đôi lứa tân hôn. Mười Hai như mọi Mười Hai khác, diễn thật tròn vai mùa tìm ấm, mùa tìm thương. 

... 

Riêng tôi, Mười Hai này vẫn là Mười Hai cô lẻ. Sáng ra phố, vẫn phải tự choàng khăn, tự vòng tay ôm lấy mình ủ ấm. Đêm về nhà, đón mình là gió thốc trên đường, gió xộc cả vào phòng, vào tận cơn mơ lạnh buốt chiếu chăn. Có khi vẫn thấy tràn vui, một mình và mùa đông thành phố, nỗi buồn tuyệt đẹp. Có lúc lại chút bẽ bàng, cần ôm ai đó và ngủ vùi, khó đến vậy sao? 

Có cả những khoảng trống, trắng xóa. 

... 

Giữa những khoảng trống ấy, có hôm tình cờ, tôi bỗng nhớ em. Nhớ Mười Hai xưa cũ. Nhớ lần đầu tôi gặp em, tiếng em cười, giọng em nói, cách em hôn. Nhớ sự ngạc nhiên của tôi với chính mình, bởi nhận ra, mình vẫn có thể yêu, thật say mê, một lần nữa. Nhớ những đêm em mỏi mệt đến nhà sau quãng đường xa. Nhớ những sớm mai tôi theo em về tận con hẻm nhỏ. Nhớ cả lần cuối ta còn nhau. 

Chuyện mới năm ngoái, mà hồi tưởng lại, cứ ngỡ tự muôn kiếp nào. 

Nói cho sến nặng như thế, để khẳng định một thực tế: Khoảng cách hai chúng ta vốn đã thay đổi từ 'Có lẽ một ngày' trở thành 'Sẽ không bao giờ'. Nghĩa là, vô vọng. Nên, hoài vọng về em là điều mà tôi nghĩ bản thân phải luôn chối bỏ, phải bị lãng quên. 

Giống cái cách tôi xóa sạch tất cả những liên hệ đến em: số điện thoại, zalo, instagram, hình ảnh lưu trong máy... chặt đứt hết thảy những cây cầu nối về quá khứ của hai đứa. Nhưng rồi, trí nhớ phản chủ, đã nhắc tôi rằng: Có đôi ba con người, đôi ba đoạn đời - dẫu cực kỳ ngắn ngủi - vẫn hằn sâu vào ký ức, vào sinh mệnh. Và quên lãng chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Những cây cầu gãy đổ, nhưng còn có những con thuyền Tiếc Nuối, chở người ta sang bên bờ Nhớ Nhung. 

... 

Nửa cuối Mười Hai, năm cùng tháng tận. Có những thứ chỉ mới bắt đầu, đã dự báo kết thúc. Có những thứ vốn đã kết thúc, sao đớn đau vẫn như chưa bắt đầu? 

...


Tuesday, December 9, 2014

Mùa đông không về trong thành phố


Năm nay, dường như Saigon không có mùa đông. Đã Mười Hai, mà giá lạnh vẫn còn mải mê rong chơi đâu đó. Ngày vẫn tràn nắng nóng, đêm thỉnh thoảng mới bắt gặp một chút mát lành. Thậm chí, giữa những sớm tinh mơ, đôi khi cố lắm cũng chỉ chạm tay cái rét mướt dìu dịu, không da diết và mãnh liệt như những năm nào. 

Phố những ngày này nhàn nhạt trôi. Phố không mùa, nên lòng người cũng không mong mỏi. Dù nhạc Giáng Sinh đã xập xình khắp nẻo, dù chẳng còn bao lâu Hai Không Mười Bốn sẽ vĩnh viễn lụi tàn. 

Phố không mùa, nên người ta quên hết phức cảm. Quên phải sống như đây là quãng cuối năm. Quên phải "về thu xếp lại", phải "vội vàng thêm những lúc yêu người", phải dọn lòng cho năm mới sắp sang. Người ta vẫn cứ cắm mặt vào nhịp mưu sinh tất tả mỗi ngày. 

Và dường như, người ta cũng đã quên rằng mình cần tay ấm, cần môi nóng, cần yêu thương. Hoặc giả, có lẽ ai ai cũng thừa mứa hạnh phúc, nên chẳng thèm một cái cớ để vun vén lại, hay gắng gượng kiếm tìm? Mùa đông không về trong thành phố, với họ, nào có nghĩa lý gì? 

Vậy nên, rất ngược ngạo và đáng buồn cười, khi chính lũ cô đơn mới là những kẻ thèm mùa đông đến ray rứt, nhớ mùa đông đến cồn cào. Có lẽ, để thỏa nỗi tự ngược, nhấm nháp sự cô độc đậm thêm hương vị trong tiết trời buốt giá. Có lẽ, để chân chính có lý do nhắc nhở bản thân: Nên bắt đầu học cách nắm lấy một bàn tay, giữ lấy một con người. Có lẽ, kiểu như đi cho tận cùng tuyệt vọng, để hy vọng lần nữa tái sinh. 

Phải vậy chăng?

...


Friday, December 20, 2013

Thành phố mỗi năm một mùa đông mới


Mấy nay, sáng nào trời cũng trở lạnh. Cái lạnh đột ngột xâm chiếm không gian riêng tư mỗi người. Trong cơn ngủ mê vẫn cảm nhận được cái lạnh khe khẽ chen vào chăn, khiến mình co ro hơn để tự tạo hơi ấm. Ra phố, gió từng cơn ve vuốt, dù mặc hai lớp áo và choàng khăn vẫn thấy cái lạnh ngay trên thịt da mình. Sài Gòn những ngày này, cho cảm giác như thực sự có mùa đông. Với kẻ yêu cái lạnh như mình, những ngày này thật đẹp.

... 

Đeo tai nghe và để playlist ở chế độ shuffle đã trở thành thói quen mỗi sáng trên đường đến công ty. Xem như phương cách tận hưởng nốt những khoảng riêng cuối cùng, trước khi bị cuốn vào ngày mới, vào task này project nọ. Xem như cách từ chối giao tiếp với hết thảy, dù nhân viên bãi giữ xe hay đồng nghiệp chưa (thể) thiết thân. Tự biết, như một kẻ tự kỷ. Nhưng, có sao? 

Sáng nay, khi đang chạy xe thật chậm trong bầu không khí mùa đông thành phố, playlist lại vô tình phát đúng Những mùa đông yêu dấu. Giọng Tấn Minh da diết cứ như hát lên từ nỗi lòng mình. Miên man một vùng suy nghĩ. Đôi điều lơ đãng lại về neo ở trong tim. Rõ là, killed me softly with his song

"Ai ngày xưa đã quá xa xôi, 
ai vừa đây đã quá thân quen, 
trái tim người cứ xoay tròn bốn phương... 

Còn lại trong tôi những mùa đông yêu dấu, 
mùa bao nhiêu ký ức cho mình nhớ thương... 
Những giấc mơ không thành, 
những hạnh phúc ngọt lành..." 

... 

Đọc lại Hoàng Bán Tiên, đến đoạn "đồng hỉ đồng bi" vẫn thấy xúc động. Vẫn tự hỏi lòng những câu mông lung. Ai lại chẳng muốn trong đời tìm được một người cùng đi qua vui buồn?! Chỉ là, có người thì may mắn, có kẻ lại vô phần.

... 

Thật không hiểu bản thân đang như thế nào?!? Công việc hiện tại đã có thể xem như tương đối chấp nhận được, nhưng những bất cập và dấm dớ (dù biết nơi đâu cũng có) cứ khiến mình cảm giác không-thể-chịu-đựng-nổi. Mỗi sáng, sau khi đã chiến thắng đấu tranh nội tâm và chấn chỉnh tinh thần rất tốt, vào tới công ty lại gặp phải những chuyện không đâu là lập tức khiến tâm trạng rơi ngay xuống đáy. Mỗi chiều, hết giờ làm thì chỉ muốn rời đi ngay, thoát ra khỏi không gian này. Có lẽ, sự trì trệ và những nếp nghĩ tiêu cực - nhờ vào việc tự thân nuông chiều thái quá - đã và đang lớn dần trong mình. Và vốn dĩ, dường như mình chưa bao giờ là kẻ chịu đựng giỏi. 

Tuy vậy, ít nhiều được bản chất tự tôn của Bò Cạp níu kéo, nên dù nhiều phen muốn vứt sạch mọi thứ lại sau lưng thì vẫn phải nỗ lực từng ngày. Chưa kể, làm sao có thể thoát cuộc mưu sinh?

... 

Mười ngày nữa là hết năm.

...


* Hình cũ, từ 2010. Post vì hết năm rồi mà vẫn lỗi hẹn với Dalat.


Wednesday, December 4, 2013

Lời hẹn tháng 12


Sáu giờ mười tám phút chiều, đường về nhà. 

Cô thả bộ dọc con ngõ quen, để mặc cơn gió se lạnh cuối chiều lướt thướt qua vai, làm tung mấy vạt tóc. Đời không dễ chịu hơn khi bạn có đôi, hay trở nên quá cay nghiệt chỉ vì bạn cô lẻ, thế nên, sao cần phải buồn khi kết thúc một cuộc tình chóng vánh mà thực ra chưa đủ gọi là tình? Nghĩ thế, cô nhoẻn miệng cười một cái, và ngỡ ngàng nhận thấy, mình vẫn có thể cười được rất tươi, rất thật lòng. 

Mới độ mấy mươi phút trước, ngay khi bước chân khỏi ngôi quán quen, cô vẫn còn ngỡ là nỗi đau này sẽ cắt một vết thật sâu vào trái tim mình, đến độ, không còn cách nào gượng nổi, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Mọi kìm nén sẽ kết thúc, nước mắt sẽ không còn rào cản, cứ thế chảy tràn, để nói hết với thế giới, rằng, cô vừa mới thất tình. Nhưng lạ lùng là, tới tận bây giờ, đôi mắt cô vẫn hoàn toàn ráo hoảnh. Chỉ có cảm giác mơ hồ xâm chiếm, nửa nhẹ nhõm, nửa đớn đau, bàng bạc như một màn khói. 

Nhưng vết cắt, thì hình như có thật. Cô vẫn thấy ngực trái mình nhói buốt, từng cơn. Lúc này, cô lại đột nhiên thấy mình thực sự cần, vòng tay mạnh mẽ và ấm áp vừa đủ đó, biết là bao. 

Hai giờ trước, Du Miên cà phê. 

Quán vẫn vậy, như bao lần. Chỉ có lòng người đã khác, và luôn sẽ khác khi dừng chân. 

- Anh xin lỗi! Nhưng thực sự, anh nhận ra đó không phải là tình yêu… 

- Em hiểu, anh đã ngộ nhận đến nửa năm. 

- Anh xin lỗi… 

- Lỗi của em chứ, vì khiến anh mất đến từng ấy thời gian! 

- Em đừng nói như thế… 

- Vậy em nên nói thế nào, cho hợp cảnh bạn trai chia tay sau hơn sáu tháng quen nhau với lý do đó-không-phải-tình-yêu? 

- Anh… 

- Em không sao đâu, đừng lo. Anh thì cố hạnh phúc nhé, với đúng tình yêu của mình! 

- Em… chắc chắn sẽ hạnh phúc, với một người tốt hơn anh! 

- Em cũng nghĩ vậy! – Cô ngước nhìn vạt xanh mềm ngoài khung kính, lác đác đôi tia nắng chiều bừng lên lấp lánh. Trời vẫn xanh ngời. 

Ba ngày trước, quán kem Iro. 

- Thật đó, bạn mình ở gần nhà anh Nguyên mà. Nghe nói dạo này anh ta thường xuyên đưa cô nàng về nhà! 

- Vậy à? 

- Bạn trai lén lút quan hệ với một cô gái khác sau lưng mình, mà sao bồ phản ứng dửng dưng thế nhỉ? 

- Bồ không phải người đầu tiên nói với mình đâu! 

Cô điềm nhiên, cho một muỗng kem dừa mát lạnh và ngọt lịm vào miệng, rồi xuýt xoa "Ngon quá!". Chính cô cũng đang tự ngạc nhiên, lần thứ hai nghe chuyện Nguyên có tình nhân khác, nhưng trong cô, không hề có bất kỳ cảm xúc nào, lẽ ra phải-là-như-thế trong trạng huống này. 

- Rồi bồ tính sao? 

- Mình nghĩ, anh ta mới là người cần phải tính toán chứ! Mai Anh không phải tuýp người chấp nhận chia sẻ niềm vui với người khác đâu, nhất là khi niềm vui đó, lại là một gã đàn ông. 

Năm ngày trước, tin nhắn điện thoại. 

"Mình và anh Nguyên đã có quan hệ với nhau hơn hai tháng nay, chắc Linh không biết đâu! Mình chỉ muốn nói: Tụi mình yêu nhau thật sự, và mình không thể sống thiếu anh ấy. Linh có thể nhường anh ấy cho mình không?" 

Cô nhấn delete không cần suy nghĩ. Đóng phim sao? Những dòng tin vớ vẩn này, không thích hợp nằm trong máy của cô. Thứ không thích hợp, thì phải xóa bỏ thôi! 

Tám ngày trước, văn phòng công ty. 

Vừa đến cửa phòng làm việc, cô đã nghe chị em xôn xao: 

- Xem kìa Linh, có ai tặng em nguyên giỏ loa kèn trắng luôn, đẹp tuyệt vời! 

- Chắc "anh ấy" của chị Linh chứ ai, sao mà lãng mạn thế không biết… 

Cô chỉ mỉm cười đáp lễ, rồi bước về bàn mình. Quả thật, giỏ hoa rất đẹp. Cô đặc biệt không thích được tặng hoa, ngoại trừ nếu đó là loa kèn trắng. Không hiểu sao, cô đặc biệt yêu thích loài hoa này vô cùng, và, không phải ai cũng biết được điều này, kể cả Nguyên. 

Mở tấm thiệp nhỏ đính kèm, in vào mắt cô là những dòng chữ viết vội, nhưng cũng đủ để nhận biết chủ nhân: "Biết là làm thế này, hơi… sến và ngô nghê, nhưng vẫn hy vọng Linh sẽ thích! Và mong Linh hiểu, mình hoàn toàn nghiêm túc về những gì đã nói đêm qua. Hãy cứ để mình được đi bên cạnh, và chờ đợi. Chúc Linh ngày làm việc thật vui! Thương." 

Chín ngày trước, điện thoại lúc 10 giờ đêm. 

- Có việc gì mà gọi cho mình giờ này? 

- Mình có chuyện muốn nói với Linh… 

- Mình nghe đây… – Giọng điệu này, cách xưng hô, Linh thấy thật quen. Giống như một đêm tháng 12, của hai năm trước. 

- Mình… đã suy nghĩ rất nhiều suốt mấy ngày qua. Mình xin lỗi Linh, mình sẽ không thể giữ lời hứa với Linh được nữa… Mình cũng đã không còn nhớ hay cần đến lời hẹn hai năm trước nữa, Linh cũng đừng suy nghĩ quá nhiều. 

- Mình… không hiểu…? 

- Từ ngày mai, mình sẽ chính thức theo đuổi Linh, lần nữa, và sẽ không dễ dàng từ bỏ, như trước đây. 

- … 

- Mình xin lỗi, vì biết Linh đang hạnh phúc, nhưng vẫn xen vào cuộc đời riêng của Linh, dù mình không hề muốn mang đến bất kỳ rắc rối nào. Nhưng, đơn giản chỉ là, mình đang cố tìm lấy một cơ hội… Mình muốn tự tay, giành lấy tình yêu từ người con gái mình thực sự yêu, không hề sai khác suốt mấy năm qua. Hãy để mình bắt đầu… 

Nửa tháng trước, ga quốc tế sân bay Tân Sơn Nhất. 

- Cho mình ôm cậu một cái chứ? – Khôi nháy mắt tinh nghịch. 

- Lẽ nào mình nỡ từ chối người bạn thân sau hai năm không gặp? – Cô cười hiền. Vòng tay của Khôi vẫn thế, mạnh mẽ, và ấm áp vừa đủ. 

- Về luôn đúng không? 

- Dĩ nhiên rồi, thực lòng thì, đã bao giờ mình muốn rời khỏi nơi này đâu… 

- Hai năm, mà số e-mail đếm trên đầu ngón tay, cũng chẳng bao nhiêu cuộc điện thoại, cậu "bận rộn" đến thế sao? – Cô nói giọng hờn trách. 

- Thì… mình không muốn ai đó phải bận tâm quá nhiều… 

Im lặng. Ánh đèn vàng trượt dài ngoài kính xe taxi, hắt lên một khoảng sáng đủ để cô nhìn kỹ hơn khuôn mặt Khôi. Vẫn thế, nét lặng lẽ, sự hiền từ vẫn ở đó. Và đôi mắt, vẫn vời vợi, như ngày cũ. 

- Cậu bao giờ cưới? 

- À, bọn này mới quen nhau nửa năm, chưa đâu vào đâu mà, cưới xin gì! 

- Hai người hạnh phúc chứ? Anh ta chắc là tốt với cậu lắm.. 

- Ừ, tụi mình hạnh phúc. Nguyên cũng rất biết cách chăm sóc mình. – Cô né ánh mắt Khôi, nhìn ra phía ngoài. Xe đã gần về đến nhà cậu. 

- Vậy là lời hẹn đó, chắc khó được thực hiện rồi, Linh nhỉ?! – Cậu cười buồn. 

Hai năm trước, công viên 30/4. 

Làm bạn thân, gắn bó với nhau suốt mấy năm, chia sẻ buồn vui, gần như mọi thứ, cô không thể nghĩ rằng đến một ngày, Khôi lại đặt mình vào tình trạng khó xử này. Bằng một lời yêu. 

Trong cô đang là lẫn lộn, hàng loạt những phức cảm không thể giải thích nổi thành câu từ rành mạch. Cô luôn yêu quý Khôi, thấy an toàn, thoải mái và được là chính mình nhiều nhất khi ở bên cậu. Nhưng để trở thành người yêu, cô thấy mình không xứng đáng, và không thể nào là một nửa thích hợp dành cho cậu. 

Cô phóng khoáng, tự do yêu đương, không thích bất kỳ ràng buộc nào. Trải kha khá mối tình, cô vẫn tin rằng, cô chỉ đang là một kẻ dạo chơi, phải qua nhiều những tạm thời, ảo tưởng, thì mới tìm thấy bến bờ hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình. Còn Khôi thì khác hẳn, chung thủy, giàu lòng tin vào tình yêu, thích những giá trị bền vững. Là người đàn ông của gia đình, của yêu và cưới. Ngay thời điểm này, cô không thể ở yên trong ngôi nhà của cậu, cũng như không thể buộc cậu cùng lang thang vô định như mình. Hạnh phúc của cậu, chắc phải là với một cô gái khác, khác cô. 

- Hai năm nữa, khi cậu xong khóa tu nghiệp trở về, nếu mình đang không có mối quan hệ tình cảm chính thức nào, mình sẽ cho chúng ta cơ hội để bắt đầu. Còn nếu khi đó, mình đang hạnh phúc… 

- Mình hứa, sẽ không xen vào cuộc sống riêng của cậu. Sẽ trở về đúng vị trí của mình, bạn thân, bên cạnh và chúc phúc cho cậu. – Khôi mỉm cười, thật dịu dàng, mà thấy sao buồn rười rượi. 

- Ừ… Bao giờ cậu đi? 

- Tuần sau… Chắc ngày tớ về, cũng tầm thời gian này… 

- Vậy hẹn cậu, tháng 12, hai năm nữa…

Chín giờ hai mươi phút, phòng ngủ. 

Cô choàng tỉnh, sau một giấc mệt mỏi từ chiều, ngay khi vừa về đến nhà. Hình như trong cơn chập choạng, bao nhiêu quá vãng bỗng nhiên trôi qua như một thước phim chiếu chậm. 

Tin nhắn đến, của cậu. Vài dòng text vô cảm trên màn hình điện thoại di động, không ngờ, vẫn có thể làm cho một trái tim thấy ấm áp hơn, vì biết bên mình, vẫn còn ít nhất một trái tim khác. Cô vội vã soạn tin, rồi nhấn reply. 

“Không biết đã quá muộn hay chưa, nếu em nói là, em muốn được bắt đầu, cùng anh…?”

---

* Viết xong 11/11/2010, "mì ăn liền" cho CNMS tháng 12/2010.
** Được inspire đôi chút từ bản tình ca dễ thương này: http://mp3.zing.vn/bai-hat/lucky-jason-mraz-colbie-caillat/zwzawa70.html


Monday, December 2, 2013

Something about December


Đã là Mười Hai. 

Mấy nay lại nghe album Winter Songs của Ronan, như thời điểm này các năm trước. Sáng dù có nắng trong thì vẫn vướng vất từng cơn gió se se, lành lạnh. Thời tiết đẹp như những ngày cận xuân. Mỗi đêm thỉnh thoảng lại giở từng trang ngẫu nhiên của Bốn mùa, trời và đất để đọc, rồi nằm xem vu vơ những vụn vặt trên mạng. Vẫn thức khuya, yêu giấc ngủ, và chán ngán việc đi làm. Những vô vọng của Mười Một dường có đôi chút vơi đi, nhưng cảm giác cô đơn và lạc lõng thì vẫn còn ở lại. 

...

Nhìn ra xung quanh thấy đủ màu tâm trạng. Nhưng tựu trung, rõ ràng nhất, chiếm đa số, vẫn là những nôn nao quen thuộc trong mùa chờ ấm, nỗi trông đợi Giáng Sinh và niềm hy vọng cho năm mới đã rất gần. Dù là ai, như thế nào, thì có vẻ đều đang dọn lòng, nhìn ngắm lần nữa Hai Không Mười Ba của mỗi người, và tự gieo những hạt mầm mới cho Hai Không Mười Bốn. 

Chắc mình cũng nên như thế. 

...

Hôm trước đọc phải một đoạn kết buồn, làm hẫng cả đêm. Tôi không biết người ta phải can đảm và mạnh mẽ đến độ nào, mới có thể dám buông tay để mặc một thứ quý giá trượt ra khỏi đời mình?! 

Rõ là sức chịu đựng của bản thân hiện rất tệ, chỉ một đả kích phi thực cũng đủ nhấn chìm. Thế nên, chỉ muốn chọn đọc/xem những gì nhẹ nhàng và dễ chịu, vẫn là happy ending thì hơn. Vì, chẳng phải đời đã quá đủ bad ending rồi còn gì? 

...

Nhắc về bad ending lại nhớ tin sốc hôm qua: Paul Walker qua đời vì tai nạn ở tuổi 40. Tôi đọc được tin này khi người vẫn còn lơ mơ vì ngủ nướng đến quá trưa, và nó đã khiến tôi bàng hoàng tỉnh lạnh. Cuộc đời vốn dĩ thế đấy, nhiều bất trắc và khó lường. Con người thì mỏng manh. Có thể vừa mới nói cười với nhau ngay lúc này, nhưng chỉ quay lưng một khoảng rất ngắn thì người đã đi mất, mãi mãi. 

Vậy thì, cớ sao cứ phải nghiệt ngã với nhau, khi ta còn ở đây? 

...

Thực sự những ngày này, muốn viết mỗi ngày. Nghĩ gì viết đó, lơ ngơ lảm nhảm vậy thôi. Như từng nói, theo kiểu của Luberin. Nhưng không làm được. Thôi kệ, cũng chả ép mình. Dù sao, khi cần, vẫn còn có thể trút ra bằng câu chữ, đã đủ rồi. 

...

Tặng bản thân một lời cuối: "The seasons always change, and life will find a way...". 

Xin chào Mười Hai!

...


* hình chụp ở La Maison Coffee & Gallery đêm qua.
** tựa là một bài hát của Christina Perri.


Monday, November 1, 2010

Mùa phố choàng khăn


Trở về từ phố núi, ngỡ ngàng thấy Sài Gòn đã đang cuộn mình trong những cơn lạnh đẫm vị mùa đông. 

...

Gió bắt đầu thổi dạt những bàn tay có đôi tìm nhau để siết chặt hơn nữa. Những lẻ loi thì tự choàng lấy cho mình một chiếc khăn, và mơ ấm về gần. Những giấc ngủ không bao giờ thấy đủ, những nỗi nhớ dường như dài hơn. 

Được mùa khoác áo biếng lười, con người cứ thế thả mình, ôm ấp những nỗi niềm, níu sợi dây đời chậm lại vài nhịp trôi. Cứ thế mà thấy ngày nhẹ tênh, thấy lòng nhẹ tênh, hết thảy phiền muộn cũng chỉ là một vạt tóc rối khẽ lay trong gió chiều, sẽ qua trong chớp mắt. Loanh quanh giữa lòng phố mấy ngày này, thấy những nụ cười trong hơn một chút, những vai kề vai gần thêm một chút, chắc bởi, ai cũng ủ cho mình một chút tin như thế. 

Và như nhiều người gọi tên - mùa yêu - yêu thương lại có cớ xanh ngời hơn bao giờ. Vòng tay cũng biết cố níu hơi ấm đôi phút bên người. Trái tim cũng biết khẽ rung giai khúc vì ta cần nhau. Giữa những ánh mắt ngập ngừng, đâu đó có ngọn lửa vừa nhen. Ai bảo mùa đông không biết hát tình ca?

...

Dẫu cũng sớm thôi, người người sẽ lại vỗ về nhau ừ thì mùa đông đã qua, nhưng ngay bây giờ cần chi phải bận tâm. Phố còn choàng khăn, thì lòng còn nghêu ngao rằng chờ ấm, rằng tìm nhau, rằng mơ giấc bên người...


Friday, December 25, 2009

Vậy mà đã qua rồi...


...mùa Noel thứ Bảy ở đất Sài Thành này. Một chớp mắt, nhưng thật ra là mơ dài.

Noel này lặng lẽ. Mỗi năm lại càng lặng lẽ hơn. Ít trông đợi, không thiết tha, cũng chẳng cảm chẳng nhận được mấy chút hương vị nào. Có chăng chỉ là dăm ba khoảng, khi luống cuống trôi mình qua phố rợp sắc đèn màu, điệu luân vũ màu sắc và ánh sáng của Sài Gòn đêm mùa lễ hội bất giác gọi dậy trong mình đôi cơn nôn nao nhớ về, chút se lòng nghĩ ngợi chuyện thân phận, chuyện mai sau.

Nhưng ký ức cũng có thêm được một góc nhớ vui, khi giản dị hưởng đêm Chúa ra đời với những thân thiết. Cũng lặng lẽ thôi mà đủ vui, đủ ấm. Thì, cái mùa này, dẫu thế nhân có bày vẽ đến cỡ nào, sau cuối, thực chất cũng chỉ là cố mong tìm cho mình một đêm ấm áp, không lo lắng, không hoài nghi. Thì đã vậy, sánh đôi cùng tình yêu thênh thênh nhịp phố vui, hay ríu rít tiếng cười bữa cơm gia đình lung linh giai âm nhạc lễ, hay soi mình trong tiếng nguyện cầu đêm Giáng Sinh để tin hơn vào màu nhiệm... và ngồi đó, bên những thương mến, quán quen, bạn cũ chưa phai - cũng như nhau cả thôi mà!

Lại thoáng đong đếm nhớ - quên những mùa Noel cũ.

...

Vậy mà đã qua rồi, bảy mùa Noel giữa lòng phố xá từ lạ thành quen. Một năm nữa cũng sắp qua, kéo theo biết là bao những hy vọng - ấp ủ, những bình thường tiếp nối mà dù thế nào rồi cũng sẽ không xa, lại qua mất. Mất hút.