Showing posts with label nhạtphai. Show all posts
Showing posts with label nhạtphai. Show all posts

Friday, September 13, 2019

#twodifferentworlds


Cũng sẽ đến một ngày 
Ta nhận ra mình đã 
Trôi về phía xa xôi 
Hai vùng trời khác lạ 

Hai cuộc đời lạc hướng 
Hai nẻo đường song song 
Hai thế giới chia cách 
Khoảng mêng mông trong lòng...

...


Thursday, December 29, 2016

Thư gửi người của thanh xuân


(c) photo by Oleg Oprisco

Mười Hai, Saigon thưa nắng, dày mưa, và miên man xúc cảm. 

Tôi chợt muốn viết cho người, dẫu biết, lại là những lá thư không bao giờ gửi. 

Đành tự ủi an, biết đâu đây sẽ là lần cuối, tôi viết cho người? 

… 

Người biết không,

Tôi còn mơ mãi giấc mơ về ngọn đồi cũ, vạt cỏ mềm, bờ vai gầy và những lọn tóc rối. 

Nơi ấy, là hai mươi tròn vẹn, tiếng hát còn xanh, trái tim còn xanh. Những ngây ngô của mùa yêu đầu, cũng xanh biêng biếc. Như mưa hạ. Như mây trời. 

Nơi ấy, là thanh xuân của tôi, và người. Ở lại, đến vĩnh viễn mai sau. 

… 

Nơi ấy, tôi lần đầu biết đến, hóa ra, một nụ cười có thể khiến mình chiêm bao còn thức, một cái chạm tay có thể níu lấy câu thương qua hết những năm rộng tháng dài. 

Nơi ấy, tôi lần đầu biết đến, hóa ra, những lời tình sáo rỗng ai ai cũng thường nói, vậy mà chân xác, rằng: Người ta có thể vì một đoạn nhân duyên ngắn ngủi, mà nương tựa vào đó, sống qua một đời. 

Như tôi, đã luôn nghĩ về quãng đường ấy của hai đứa mình. 

… 

Một quãng đường không hề dài, chỉ gói gọn trong tuổi hai mươi mỗi người, thế nhưng, còn thương nhớ đến tận hôm nay. Dù nỗi nhớ ấy, có khi, chỉ mình tôi biết, mình tôi hay, mình tôi giữ lấy. 

Còn người, ở phương xa đó, với cuộc sống mới viên mãn và bình yên, chắc chỉ thảng hoặc đôi lúc nghĩ về. 

Chắc chỉ thảng hoặc đôi lúc, vô tình nghe một bài hát cũ, đọc mấy dòng lan man, người sẽ hoài niệm khoảng thời gian đẹp đẽ nhất, hồi ức lại từng dấu nhớ đã có lần khắc sâu trong lòng mỗi chúng ta?  

… 

Tôi không cầu người tiếc nuối, chỉ mong người mỉm cười, tri ân hết thảy những gì đã từng có, hoặc chưa từng có, giữa tôi và người. Như tôi. 

Tôi không cầu người quay đầu lại, chỉ mong người vững bước đi tiếp, dành một góc nhỏ khuất sâu tim mình cho “cơn mưa rào” năm ấy, cho ngọn đồi cũ, vạt cỏ mềm. Cho tôi. 

… 

Cám ơn người, vì đã hiện hữu trong thanh xuân của tôi, để nó mãi là đoạn đời đáng tưởng niệm nhất. 

Cám ơn người, vì cho tôi thấu hiểu tường tận hơn những gì Tân Di Ổ đã viết: 

“…Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm. Khi bạn ôm nó vào lòng, nó sẽ chẳng đáng một xu; chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa. Những người từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta…” (trích ‘Anh có thích nước Mỹ không?’) 

Thương chúc người an vui,


---

* Bài viết tham gia cuộc thi Trao gửi thanh xuân.


Sunday, August 28, 2016

Người không thuộc về




Thì mãi người đâu thuộc về 
Cơn mưa sẽ tạnh, lời thề cũng tan 

Nửa câu yêu cũ dở dang 
Nhành hoa ngày ấy đã tàn không hay 

Bàn tay vụt mất bàn tay 
Cánh chim bay mãi phía ngày lãng quên 

Đôi vần thơ nhạt không tên 
Hóa thành cánh gió về bên kia đồi 

Mây xưa tàn cuối chân trời 
Ngoài hiên mấy giọt nắng ngời vừa phai 

Thì xin hạnh phúc cho ai 
Riêng ta quen lối, đường dài lại đi... 

...

[26/08/2011,
post để lưu.]


Monday, October 26, 2015

Lạ. Quen.


(c) artwork by Giuseppe Gerbino

1. Tôi đón sớm ngày tuổi mình bằng những đoạn message từ đôi ba người. Có lạ, có quen. Có đoạn giản đơn khiến tôi vui. Có đoạn lại khiến tôi, đột ngột, cảm thấy chạnh lòng. Dù sao, lý do gì, cũng thành thật ghi ơn.

2. Năm nay tự nhiên muốn khóa wall, chán ngán hết thảy những màu mè hoa mỹ có đôi phần xô bồ. Muốn im lặng ngắm thời gian mình trôi qua thêm một mốc. Muốn, có đôi phần ngờ nghệch, thử nhìn xem giữa hàng trăm liên hệ chốn facebook, ai sẽ để tâm, chịu nhọc công hơn thường ngày gửi tin nhắn qua điện thoại, vào inbox.

Phép thử nào cũng có bất ngờ. Như việc tôi được nhận lời chúc từ những nối kết ngỡ đã mù xa. Hay từ một vài khuôn mặt mà tôi vẫn xem như “người lạ” trong vòng giao tiếp xã hội của mình. Trong khi, có vài gần gũi thì trao tặng mấy ký tự nhạt thếch, đại loại kiểu Happy birthday!.

Giả vờ câu nệ, nhưng xét cho cùng, mọi thứ đều vô nghĩa. Mấy câu chữ vỏn vẹn trên mạng xã hội thì nói được điều gì?

3. Nhưng cũng lắm lúc, mấy câu chữ vỏn vẹn trên mạng xã hội đủ cứu vớt một ngày buồn, một đêm tuyệt vọng, hay xoa dịu những khoảnh khắc mà cơn yếu đuối muốn vùng lên tạo phản. Ngược đời là, hiệu quả diệu kỳ ấy đôi khi lại do những người chúng ta dán nhãn Lạ ban cho. Có lẽ, vì Lạ mà không cần đắn đo. Vì Lạ, nên càng dễ trút lòng, mở ra những cánh cửa từng luôn ngần ngại với những Thân Quen.

Giống buổi khuya nào đó, một Người Lạ ghé ngang, không hẹn trước mà dốc cạn tâm tư cùng nhau. Mỗi kẻ một niềm riêng, phơi bày không gượng gạo. Đơn thuần tìm được nơi san sẻ, tựa chiếc bè giữa biển mông mênh mà hai thân phận dạt trôi tình cờ bắt gặp. Rồi cứ thế mà nương vào, mà sống sót. Dẫu thực tế có thể chỉ là mấy canh giờ không-vui-không-buồn.

4. “Người lạ vậy chứ chưa bao giờ bỏ mình đi, vì họ chưa từng tới.”

Đứa bạn thân viết vậy. Mình cũng tin. Bởi, trong những cơn mơ khắc khoải muộn sầu, vô số lần bản thân đã từng ước ao: Giá mà được đến một nơi chốn lạ xa, gặp gỡ những con người xa lạ. Chỉ để một lần bước giao nhau. Chỉ để một lần hiến mình cho Ngay Tại Đây, Ngay Lúc Này với không cưỡng cầu, không ràng buộc. Có thể trắng đêm bên chai Jack Daniel's không pha lạnh trơ hơi gió, vài điếu Marlboro Lights nhẹ tựa khói mà đậm mùi ủi an, hay chìm đắm vào những đam mê phù phiếm chẳng tha thiết bất cứ điều gì...

5. Người Lạ không dễ thành Người Quen, nhưng Người Quen lại rất dễ trở thành xa lạ. Thời gian cách biệt, không gian chia cắt đã đành. Đằng này, mấy phen ngược lối, mấy bận ngược lòng, một chốc thiếu can đảm, một chốc thừa hoài nghi, thế là Quen hóa ra Lạ. Thế là, một phần đời ngỡ như máu thịt cũng hóa tàn tro.

Không phải nhân tình bạc bẽo, chẳng qua duyên phận mỏng manh. Buông tay, lạc mất. Ngoảnh lại, nghìn trùng. Dấu yêu mùa cũ giờ chỉ là somebody that I used to know.

6. Ngẫm kỹ, Lạ - Quen vốn dĩ cũng mơ hồ. Nhưng, tổn thương từ kẻ lạ người quen lại có thật. Rất thật.

...


Tuesday, August 18, 2015

Chỉ vì một bản tình ca


Chỉ vì một bản tình ca. Lại không phải là quen thuộc. Vậy mà, không hiểu vì sao, như có ma lực, đẩy tôi ngược trôi về một đêm nào. 

Có lẽ là một đêm mùa hè. Có lẽ, cũng là một đêm tháng Tám, như bây giờ. Ký ức chồng chéo những lớp sương mờ, ngụy tạo và chối bỏ, nên tôi, cũng không đoan chắc. 

Ở đó, căn phòng tối, khung cửa sổ lười nhác mặc gió khuya sướt mướt tràn qua. Và tôi. Và người. Hai kẻ vốn xa lạ, và sẽ mãi xa lạ, yên lặng nằm cạnh nhau. Một người cho người kia bóng lưng, một người cho người kia hơi thở. Trong thời khắc ấy, không có tuyệt vọng, không có nỗi đau. Chỉ có sự chấp nhận. Tựa như xem đến cảnh cuối một bộ phim vụng về, mà đoạn kết đã biết trước từ lâu. 

Đã vô số lần tôi tự hỏi, nếu được, lần nữa, sống lại thời khắc ấy, liệu tôi có còn cam tâm nằm lắng nghe từng hơi thở giả vờ trấn tĩnh của người? Liệu tôi có còn hèn nhát đến mức không dám siết chặt người thêm một chút nữa - dù khứu giác vẫn không ngừng tham luyến thứ mùi cơ thể không nhầm lẫn với ai khác? Liệu tôi có thể, ít nhất, nói cạn lòng mình? 

Những giả định phù phiếm, những ảo vọng khôn cùng, rồi cũng tan mất trong giông bão mười năm. Chỉ là đôi khi, cơn tiếc nuối vô cớ đột ngột khơi lên ngọn lửa tận sâu đáy tim, đành phải, tự mị mình. Một chốc. Rồi thôi. 

... 


[Saigon, 18/08/15 
for another V.]


Wednesday, August 12, 2015

Mới đó giờ đã


(c) photo by Tatyana Tomsickova 

Có nụ cười mới đó 
Giờ ngỡ là cơn say 

Có niềm vui mới đó 
Giờ mỗi mình loay hoay 

Có những chuyện mới đó 
Giờ đã thành khói mây 

Có những người mới đó 
Giờ đã ngoài tầm tay...

...

[12/08/2012
post vào đây, để lưu lại]


Wednesday, July 29, 2015

Thơ cho một ngày mưa xám


Chiều nghiêng mây xám bay lên 
Đổ trời mưa xuống ướt mềm gót hoang 
Người đi mù mịt non ngàn 
Kẻ ở còn đứng chứa chan mắt sầu 

Ngày dài lạc giữa mùa Ngâu 
Mấy phen gió thốc nhạt màu tóc êm
Lẻ loi dìu bước vào đêm 
Tiếc thương rơi vỡ cuối miền chiêm bao 

Thời gian nước cuốn trôi mau 
Những điều mới đó đã nhàu úa phai 
Đợi mình ở phía ngày mai 
Dường như chỉ có mệt nhoài lãng quên 

Trong vùng tình vắng mông mênh 
Ai nần ai nợ, ai đền đáp ai? 
Cúi đầu mặc nắng qua vai 
Nhìn theo dư ảnh thở dài xót xa 

Một chiều tháng Bảy mưa sa 
Mấy lời thơ cũ cũng nhòa từ lâu... 

... 

[Saigon, một ngày mưa xám
không biết làm gì ngoài... làm thơ.]


Thursday, June 4, 2015

Love will tear us apart



Anh ngồi đây, Tháng Sáu 
Nắng đổ trên vai, 
nắng loang ướt áo 
Saigon vẫn chưa dày mưa. 

Hàng cây đan tay đếm bước chân mùa 
Đại lộ lênh đênh gió 
Lối về không ai đón đưa. 

Saigon ba mươi mấy độ ngày 
hai mươi mấy độ đêm, 
Chiêm bao còn nghe 
tiếng mình khô khốc. 

Anh ngồi đây, Tháng Sáu 
Nỗi buồn nhuộm từng sợi tóc 
một màu phôi phai. 

... 

Em ở phía đó, Mười Hai 
Hạnh phúc thật dài 
cô đơn là điều xa xỉ. 
Cuộc đời chỉ thiết ngày mai. 

Em đã không còn phí hoài 
thời gian cho những bài thơ cũ. 
Giờ trong tiếng hát em 
một miền trù phú 
an vui. 

Khoảng cách quá xa 
nên ký ức đành ngậm ngùi 
ở lại trong hôm qua 
và tan vào mãi mãi. 

Em ở phía đó, Mười Hai 
Sống bằng hiện tại. 

...

Saturday, May 16, 2015

Thư cuối


Gửi V.,

Gần đây, tình cờ, tôi được nghe một cuộc phỏng vấn khá thú vị của một ngôi sao tên tuổi. Giữa nhiều câu chuyện quen thuộc dễ bắt gặp ở các talkshow, ngẫu nhiên, cô ấy chia sẻ về một đoạn duyên phận đã qua trong đời mình. Một đoạn duyên phận ngắn ngủi, không phải là gì, cũng không phải không là gì, nhưng đủ ghi dấu sâu đậm nơi tâm thức, và vẫn theo cô đến tận lúc này. Thậm chí, cô ngờ rằng, có thể sẽ còn dài lâu về sau. 

Một đoạn duyên phận đặc biệt, như cách cô ấy định danh, dù trải bao đổi thay và nhạt phai dần theo dòng ngày tháng, nhưng, sẽ luôn tồn tại ở đó, bên trong mỗi người. Hiện hữu mà vô hình. Không như lửa thiêu đốt, cũng chẳng hoàn toàn lụi tàn. Không phải nỗi ám ảnh gây ức chế cho hiện tại hay tương lai, chỉ lặng lẽ là một phần của quá khứ. Để đôi khi, giữa đời giông bão, người ta có chốn tìm về, mà tựa nương. Và, mỉm cười một cách biết ơn. 

Cô ấy tin là bất kỳ ai, dù thừa nhận hay chối bỏ, cũng đều có cho riêng mình một mối nhân duyên lạ lùng như thế. Như món quà của số mệnh. 

Và, tôi, dĩ nhiên, cũng tin. 

Như tôi luôn tin vào những thứ đã từng, cả những thứ chưa từng, của chúng ta. 

“Nhìn theo đường hun hút còn xa, xin cảm ơn những điều đã qua…” 

Tạm biệt. 

Saigon, 16/05/2015, 

J.


Saturday, December 13, 2014

Thay vì ở lại bên cạnh nhau (version 2)


Thay vì ở lại bên cạnh nhau 
người chọn bỏ ta, đi về phía khác 
Màu nắng hôm nao bây giờ đã nhạt 
tựa vết hôn xưa tan mất, đâu còn... 

Ký ức tột cùng chỉ ánh trăng non 
le lói sáng không đủ dìu ta qua giông bão 
Người chọn lãng quên, như điều tất yếu 
Cớ sao ta cứ cố giữ thương sầu? 

Thay vì ở lại bên cạnh nhau 
người chọn tái sinh dưới trời lạ lẫm 
Vốn dĩ không duyên, đâu đành trách hận 
Nhưng, mất mát luôn là chuyện không ngờ! 

Có lẽ, từ đầu, mỗi người đã một giấc mơ 
Níu kéo đến mấy, chỉ đoạn đường phi thực 
Đậm sâu đến mấy, rồi cũng tỉnh thức 
Áo thanh xuân đến lúc úa nhàu... 

Người với người, sau hết, vẫn phải xa nhau 
Cuộc đời này có gì là mãi mãi? 
Nên, vết thương trong tim người ở lại 
chắc thời gian, theo ngày tháng, sẽ xóa mờ?

...



Saturday, October 18, 2014

Thay vì ở lại bên cạnh nhau


Thay vì ở lại bên cạnh nhau 
người ta chọn đi về hai phía 
Giữa muôn trùng những điều vô nghĩa 
thêm, bớt một - nào đổi thay gì? 

Người ta chọn quên lãng, thay vì 
nâng niu những hoài niệm đẹp nhất 
Có phải bởi dòng đời tất bật 
quên - dễ sống hơn gấp triệu lần? 

Thay vì tiếp tục làm tình nhân 
người ta chọn trở thành xa lạ 
Không phải hết yêu, chỉ là đã 
trả hết nợ nhau, đến lúc rời? 

Một lần hữu duyên giữa vạn người 
là may mắn - không ai cũng có! 
Vậy mà, chúng ta đành buông bỏ 
không nắm tay nhau đến cuối cùng? 

Thay vì dìu nhau qua khốn cùng 
người bỏ ta nửa chừng giông bão... 
Với hạnh phúc, ta - kẻ ngoại đạo 
sẽ không thể có được bao giờ?

...


Saturday, June 14, 2014

tháng ngày vào mưa


* Saigon, những ngày mưa êm, 
gợi nhớ đôi điều ngỡ quên...

Sài Gòn vào mưa 
hàng cây ướt lá 
trôi giữa cô đơn 
đường quen thành lạ 

tháng ngày vào mưa 
mùa đi theo gió 
tuổi buồn như mây 
giăng đầy ngõ nhỏ

lòng người vào mưa 
sầu loang vai áo 
vạt tóc thơm xưa 
giờ là mộng ảo 

từng dòng ký ức 
đổ về trong nhau 
hòa thành biển nhớ 
xanh xanh một màu 

giữa ngày tháng ướt 
giữa Sài Gòn mưa 
lòng người bỗng chốc
ngọn cỏ, gió đùa 

... 


Thursday, June 12, 2014

Là không thể nào


...

người mười năm trước 
người mười năm sau 
thời gian trở lại 
là không thể nào 

chỉ như gió thoảng 
chỉ như mưa rào 
chuyện mười năm cũ 
chỉ là chiêm bao

trùng phùng để thấy
an yên phận người
còn ta cũng đã
phần ba quãng đời

người mười năm trước 
người mười năm sau 
thời gian trở lại 
là không thể nào...

...

[12/06/2014, 
cố tìm, rồi cũng thấy. 
nhưng, chỉ là thấy, vậy thôi!]


Tuesday, May 6, 2014

And I love her


Giữa cơn mỏi mệt vì đêm qua lần nữa đột nhiên khó ngủ (đến gần như mất ngủ), sáng nay không hiểu vì sao mình lại chọn play bài hát này. Cũng đã ngần ấy tháng ngày. Mỗi câu hát vang lên kéo theo từng giọt thời gian rơi khẽ trong lòng, soi vào đấy, gần như nhìn thấy hết thảy vui buồn đã qua. Và nhận ra, có đôi thứ, thực đã phôi pha, khá nhiều. 

Nhưng dẫu thế, không có nghĩa không khiến bản thân một thoáng hồi ức. Góc quán êm êm, tiếng nhạc nhè nhẹ, những khoảng nuông chiều tâm tư. Và ở đó, là những ngắn ngủi ngọt ngào của ngày đã mất. 

"A love like ours could never die 
As long as I have you near me..." 

Giờ cũng chỉ là những câu hát suông.


Saturday, April 12, 2014

Đâu còn gì trong mùa cũ


đâu còn gì trong mùa cũ 
mà người cứ mãi hoài mong? 
đã-từng giờ thành dĩ-vãng 
giữ chi để thêm chật lòng? 

đâu còn gì trong mùa cũ 
người xa cũng đã xa vời 
hôm qua là không trở lại 
mơ mấy cũng chỉ vậy thôi! 

đâu còn gì trong mùa cũ 
tình sâu đến mấy cũng nhòa 
vì đời không gì mãi mãi 
vết thương rồi sẽ liền da... 

đâu còn gì trong mùa cũ 
lối về chỉ sót quạnh hiu 
phố đông sót bàn chân lẻ 
ngược xuôi bóng nhỏ đường chiều... 

đâu còn gì trong mùa cũ
thì quên, bước tiếp nẻo mình 
có lẽ, một ngày, có lẽ 
tương phùng cuối đoạn nhân sinh?

...


Wednesday, December 11, 2013

Test


Ký ức có một sự ngu ngốc, đôi khi đáng thương hại. Như việc gìn giữ những thứ đã lùi xa vào quá vãng, và hiện tại thực sự không còn trong tầm với. Giữ lại, để đôi khi lấy làm chất xúc tác trêu đùa trái tim. Thử thách sự nhẫn chịu và kiểm chứng sức mạnh của thời gian. Kết quả bài test đó, có lúc là pass, lắm khi lại fail. Dù thế nào, ít nhiều nó cũng đã khơi lên từ đám tro tàn, không đủ thắp lại ngọn lửa ngày cũ, nhưng cũng vừa một cơn xót xa. 

...

Nay, tôi lại vừa đối mặt cùng bài test của ký ức. Kết quả? - Hoàn toàn không biết phải nói thế nào. 

Vì, khi nhìn sâu vào ánh mắt và nụ cười ấy, tôi vẫn thấy thấp thoáng chút tiếc nuối và ảo tưởng. Vẫn thấy mình dường còn si luyến, với những gì đã qua. Nhưng đồng thời, được thấy người viên mãn và bình an, dù dĩ nhiên vẫn có chút tị hiềm khờ khạo rằng vì sao bản thân lại không có mặt trong cuộc sống viên mãn và bình an đó, tôi vẫn phải thừa nhận người xứng đáng được hạnh phúc với lựa chọn mình. Như bây giờ. Thứ hạnh phúc mà 100% chắc chắn người không thể nào có được, nếu cùng tôi. 

Bất giác, ngay lúc ấy, trong đầu tôi vang lên mấy câu hát từ Bài không tên cuối cùng (phần tiếp nối) của Vũ Thành An: 

"Này em hỡi, con đường em đi đó, con đường em theo đó đúng đấy em ơi! 
Nếu chúng mình có thành đôi lứa, chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau? 

Nếu không còn được gặp nữa, giữ cho trọn ân tình xưa, 
Xin gửi em một lời nguyện: Được bình yên, được bình yên về cuối đời..." 

Và tôi nhẹ mỉm cười. 

Xem ra, sau cuối, tôi đã vượt qua được bài test về người?!?

...


Tuesday, October 22, 2013

Chỉ còn những mùa nhớ


Hôm qua về ngang phố 
Nơi giữ dùm ngày xưa 
Chỉ một vùng nỗi nhớ 
Lững lờ lay dưới mưa 

Thu xa hàng cây vắng 
Con chim sẻ quên lời 
Tình ca thanh xuân ấy 
Dường theo gió chơi vơi 

Chiếc lá buồn xoay khẽ 
Rơi trong chiều nghiêng rơi 
Xôn xao lòng rất nhẹ 
Nghe ra tình yêu tôi 

Góc quen này năm tháng 
Ta từng in dấu vui 
Giờ bẽ bàng sỏi đá 
Lăn dưới chân ngậm ngùi 

Phố xưa từng ươm tóc 
Em trói tôi vào tình 
Môi tìm môi níu lại 
Ngỡ tim mình tái sinh 

Bây giờ là xa cách 
Bây giờ là hoang liêu 
Bây giờ là cô lẻ 
Là mỗi ta, với chiều 

Cuối trời hửng vệt nắng 
Mảnh tựa hồ cơn mơ 
Nhắc ta đời cay đắng 
Đâu thể mãi dại khờ 

Chỉ còn mặc nỗi nhớ 
Nhuộm hết mùa phai phôi 
Nếu như không chia biệt 
Có chắc giờ an vui? 

 … 

 * cảm hứng từ bản tình não nuột đã nghe suốt hai đêm nay, Chỉ còn những mùa nhớ - Bảo Trâm, nên copy luôn cái tựa đề. tiếp tục bổ sung vào list “thơ tình sến sảng nửa đêm”.


Tuesday, July 16, 2013

Thực ra


thực ra còn lắm mộng mơ
chỉ là hết dại hết khờ, thế nên
giận mình sao mãi chông chênh...

thực ra lòng vốn đã quên
chỉ là đôi lúc buồn tênh nhớ về
thì, đời được mấy cơn mê?

thực ra đà cách sơn khê
chỉ là cố níu lối về ngày xưa
nơi phương trời ấy còn mưa?

thực ra đời cứ đẩy đưa
mà thời gian có đâu chừa một ai
chỉ là tiếc một bàn tay...

thực ra tình đã nhạt phai
như tàn đêm cũ, rồi ngày mới sang
chỉ là tim vẫn chưa an...

hình như lửa vẫn trong than?

[09/2012]

---


* tự nhiên tìm thấy bài này trong file draft, mãi từ tháng 9 năm rồi. ko rõ nguồn cơn khởi nên những dòng này, nhưng chắc cũng chỉ là mấy khoảng vẩn vơ, sến sảng như mình vẫn thường. nhớ là có cắt vài đoạn treo status trên FB, mà ko hiểu sao lại chưa từng post đầy đủ?!? giờ up vào đây để lưu lại, vậy. 

dĩ nhiên, cảm xúc này đã cũ, cũ lắm rồi... giờ thì, chắc gì còn lửa trong than?


Tuesday, November 22, 2011

Xin yêu thương dừng lại


(hay Không duyên - số 3)

Dừng lại nhé, những yêu thương này
để giữ chiều mãi xanh trong lòng bàn tay còn thơm hương tóc rối
để những câu hát không lời thôi thao thức mỗi đêm mong đợi
- có thấy lại nụ cười đó lần nữa, trong mơ?

Dừng lại nhé, những dại khờ
để ngày tháng không nhau sẽ bình yên như một câu thơ cũ
con phố thân quen, lối nhỏ đi về sẽ dịu dàng vừa đủ
bước chân lẻ mình ta...

Dừng lại nhé, mặc mọi thứ trôi qua
nhẹ nhàng như con nước xuôi mình không bao giờ nuối tiếc
xa mãi bến bờ chẳng cần bất kỳ lời từ biệt
bởi có đi đến muôn trùng thì vẫn là những riêng rẽ đời nhau!

Dừng lại nhé, khi môi chưa kịp úa màu
còn hồng tươi những gì đã từng trao tặng
vòng tay dẫu rời mà còn nguyên hơi ấm nồng nàn trong từng khoảng lặng
nhắc lòng thành thật biết ơn...

Dừng lại nhé, ai rồi cũng bước xa hơn
nếu may mắn thì trên những nẻo gần nhau để còn dõi theo, còn hy vọng
sẽ có một ngày gặp lại, mừng nhau an nhiên cuộc sống
cùng nhắc vui buồn đã qua...

Dừng lại nhé, và giữ lòng thứ tha
đơn giản là hết duyên, chẳng phải lỗi lầm của ai hay do tình yêu phai bạc
hạnh phúc vì đã cho nhau một quãng đường thật khác
không đi hết suốt một đời cũng đâu phải quá trái ngang?

...


Friday, September 24, 2010

Những điều bỏ quên


Lâu lâu, dành một khoảng ngắn ngẫm lại, tôi mới thấy mình bỏ quên nhiều thứ lâu đến nổi khi gặp lại, mới biết đã xa ngần ấy. Và không thể giấu lòng một chút ủy mị rất riêng, khi những điều bỏ quên nhắc tôi nhớ về cũng ngần ấy những nỗi niềm.

...

Như khi xem lại những tấm hình cũ trên trang của một người bạn, dẫu đã xem chúng khá nhiều lần, nhưng lúc nào, tôi cũng nguyên vẹn cảm giác đó. Là chân trần, bước vội vã trong khu vườn thanh xuân, ngắm nhìn quá vãng, nhận rõ phai phôi. "Thăm vườn xưa nhớ ra tàn mùa, đâu còn cành hoa hôm trước..." *

Như khi dạo qua góc phố năm nào, thấy ân hận vì đã bỏ quên cả một vòng tay, bỏ quên những nụ cười, để giờ đã trôi xa như một vầng mây lẻ bạn. Phương nào đó, với một cuộc đời riêng, chúng ta đã không còn có thể chạm vào nhau thêm lần nào nữa rồi nhỉ? Ừ thì, cũng bởi đã quên.

Như khi vô tình bắt gặp đâu đó những mẩu vui, những đoạn buồn của bè bạn đã-từng-gần, mới nhận ra mình cũng vui cùng, buồn chung rất thành thật, dù thì đã xa, đã không còn chia sẻ với nhau như trước. 

Như khi bỗng dưng nghe lại một chương trình radio quen, chỉ đơn giản thế mà cũng khiến tôi nhớ biết là bao những mảnh vụn ký ức năm tháng xưa. Một điệu tình quen cũng đủ cho những câu chuyện đủ màu tâm trạng, những hình ảnh ngỡ mới hôm nào ồ ạt kéo về, làm tôi không sao kiểm soát nổi nỗi phiền muộn hết sức vô cớ và lãng đãng của mình.

...

Nói chung, chỉ một món đồ bạn lỡ bỏ quên trong góc tủ lâu ngày, khi chạm lại, cũng đã gọi dậy mấy thoáng ngùi ngùi. Nói chi, là một phần thời gian mình, một phần đời mình.

Nên, dẫu bình thường hết sức hư đốn vì bỏ quên một cách bạc bẽo bao nhiêu thứ, lâu lâu tôi vẫn cố tìm một nẻo nhớ mà nương theo về. Để hội ngộ, để vỗ về, để được chính quá khứ của mình thứ tha...

...


* lời bài Có lúc - Quốc Bảo.