Showing posts with label abtdream. Show all posts
Showing posts with label abtdream. Show all posts

Friday, March 27, 2020

Phố thôi hát tình ca


5.30pm, tự cho mình đoạn nghỉ ngắn giữa mớ task chất chồng work from home, tôi xuống nhà nhận ly trà vải lài order từ grab food. 

Sắp tan hết chiều, nhưng ko hiểu vì đâu, bóng nắng màu mật ong vẫn còn vấn vít vương vãi trong con hẻm nhỏ. Từ một gian nhà hàng xóm, ai đó đang xem (lại?) clip Don Nguyễn nhép theo trích đoạn vở 'Hợp đồng mãnh thú', vừa đúng đoạn cuối khi tiếng nhạc intro day dứt của 'Tình ca phố' vang lên, sau đó giọng Đức Tuấn nối vào. Tôi như đột ngột bị nhấn nút pause, sững người, tim hẫng đi một nhịp. 

Đã quá lâu tôi chưa nghe bài hát này. Đã quá lâu. 

Tôi lên nhà và tiếp tục công việc dở dang. Nhưng thay vì playlist nhạc BTS dùng để buff năng lượng, tôi lại repeat bài này suốt 2 tiếng đồng hồ sau đó, bỏ mặc mình chìm vào những ngày tháng cũ.

Những tháng ngày rất cũ. 

Tự dưng muốn được ngồi ở một góc quán quen, ngắm Saigon, nhìn mưa nắng hai mùa vẫn qua. Muốn hẹn thêm nơi phố lớn với những yêu dấu đã từng. Muốn gặp lại mình của quãng đời xanh như lá. 

... 

Hiển nhiên, giữa thực tại phũ phàng lúc này, có lẽ, phố đã chẳng còn tâm sức đâu mà hát tình ca. 

... 

(Saigon, 
27/03/2020.)


Saturday, March 21, 2020

Những ngày này


(c) photo by smwallday.

Những ngày này, 
Chỉ muốn lặng yên như một thân cây 
Rễ chôn sâu vào nếp nhà êm ấm 
Rũ lá tham sân, khẽ lay thật chậm 
Sáng mở lòng đón nắng, tối khép cành chiêm bao. 

Những ngày này, 
Khoảng trời mỗi người chợt bé tựa cái ao 
Còn ta mỏng manh như loài cá nhỏ 
Phiền muộn rêu rong, bóng chiều ráng đỏ 
Quẩn quanh nơi đáy nước, sợ ngoài kia miên trường. 

Những ngày này, 
Đôi khi ước mình là một giọt sương 
Cứ thế tan đi trong ánh ngày đang tới 
Chẳng còn thiết tha, chẳng còn trông đợi 
Nhân sinh vốn khổ đoản, số mệnh thì vô thường. 

Những ngày này, 
Nhìn đâu đâu cũng thấy ưu thương... 

...

(Saigon, 
Tháng Ba, Hai Không Hai Mươi.) 


Saturday, February 8, 2020

Hôn


(c) artwork by kildren.

Muốn hôn người góc phố 
Giữa dòng đời loay hoay 
Saigon muôn lối rẽ 
Tay xin đừng rời tay 


Muốn hôn người quán vắng 
Khúc nhạc chiều bay bay 
Lời ca ngân khe khẽ 
Vai kề vai níu vai

.

Muốn hôn người ngõ tối 
Cuối ngày dài chông chênh 
Chiếc hôn dẫu rất vội 
Vẫn đủ cho môi mềm 

.

Muốn hôn người xó bếp 
Mùi gia đình quẩn quanh 
Lòng thơm như bánh mới 
Hương thời gian thanh thanh 

.

Muốn hôn người chăn chiếu 
Ngực trần in dấu yêu 
Tim chạm tim thắp lửa 
Lặng im nói bao điều 

.

Muốn hôn người như thể 
Chiếc hôn sâu sau cùng 
Lỡ mai này cách biệt 
Còn chút tình bao dung... 

...

(Saigon, 02/2020. 
Cho Valentine sắp tới, 
cho mấy đoạn tình đã qua.)


Sunday, November 3, 2019

Hoàng hôn


Chợt muốn đi tìm 
một buổi chiều yên 
Nhẹ như hơi thở người sau gáy 
Êm như chiếc hôn non vụng dại 
Bóng chúng mình nghiêng nghiêng 

Phức điệu cuộc đời bỗng chốc lặng im 
Nhường chỗ cho khoảng không lời thật đẹp 
Vết thương nào chợt khép 
Cơn mơ nào lại xanh 

Chợt muốn đi tìm 
buổi chiều đẹp như tranh 
Màu nắng Levitan, bầu trời Van Gogh 
Gặp lại phía bên kia con dốc 
Giữ nhau cho hoàng hôn... 

(Saigon, 
Mười Một, 
Hai Không Mười Chín.)

---

* cảm hứng khi nghe ''Hoàng hôn" - Cheung.

Wednesday, October 9, 2019

Trần gian buồn đến thế


Phố ồn ào đến thế 
Sao nghe lòng lặng thinh? 
Đời xô bồ đến vậy 
Sao chỉ thấy riêng mình? 

Ngày tháng dài đến thế 
Sao phận người mỏng manh? 
Đớn đau nhiều đến vậy 
Sao cơn mơ chưa thành? 

Trần gian buồn đến thế 
Sao vui không về qua? 
Nhân sinh sầu đến vậy
Chưa kịp yên, đã già...

...


Friday, September 13, 2019

#twodifferentworlds


Cũng sẽ đến một ngày 
Ta nhận ra mình đã 
Trôi về phía xa xôi 
Hai vùng trời khác lạ 

Hai cuộc đời lạc hướng 
Hai nẻo đường song song 
Hai thế giới chia cách 
Khoảng mêng mông trong lòng...

...


Sunday, September 8, 2019

Tiếc


Tôi bỗng tiếc mình qua hết thanh xuân 
Mà tim chưa đủ những lần vụng dại 
Hoài dang dở khi ngoảnh đầu nhìn lại 
Lắm ngổn ngang nơi vùng nhớ năm nào 

Tôi bỗng tiếc mình sau những đớn đau 
Nhưng vết thương lòng mãi còn chưa khép 
Hạnh phúc dường như là cánh cửa hẹp 
Một-tôi-tổn-thương lặng đứng trông chờ 

Tôi bỗng tiếc mình đã dứt ngây thơ 
Niềm tin hồn nhiên không còn nguyên bản 
Miền tâm tư đã hóa ra khô hạn 
Đợi một cơn mưa, đợi đến vô cùng 

Tôi bỗng tiếc mình không đủ bao dung 
Thương lấy chính mình, tận tình tha thứ 
Chỉ biết trách hờn, oán than, giận dữ 
Quên mất ngoài kia nắng vẫn xanh ngời 

Tôi bỗng tiếc mình hoang phế nửa đời... 

... 

(30/08/19, 
viết trên một chuyến xe đêm.)


Wednesday, August 21, 2019

Chỉ mình tôi


Chỉ mình tôi ở đây 
Giữa tháng ngày đã cũ 
Mặc cuộc đời vần vũ 
Mặc lòng người đổi thay 


Chỉ mình tôi ở đây 
Nơi đáy sầu quạnh quẽ 
Chạm tim mình thật khẽ 
Cố tin còn ngày mai 


Chỉ mình tôi ở đây 
Trong cơn mê quá dài 
Tuổi đời đương ngắn lại 
Tóc người tựa nắng phai 


Chỉ mình tôi ở đây 
Bên mộ phần cỏ dại 
Hy vọng nào đi mãi 
Ước vọng nào xa bay... 

... 

(Saigon, 
những ngày cuối tháng Tám, 
Hai Không Mười Chín.)


Sunday, July 14, 2019

Hoàng hôn nơi ấy


* hình mình chụp trong chuyến đi Dalat năm rồi.

Hoàng hôn nơi ấy 
Có màu thanh xuân 
Màu của yêu dấu 
Trong em đã từng... 

Màu của môi nóng 
Một ngày mùa đông 
Màu của nước mắt 
Hè sang ngập lòng 

Màu của tiếng hát 
Mịt mù hơi sương 
Màu của khói thuốc 
Chênh vênh miên trường 

Màu của dốc phố 
Tình còn đón đưa 
Màu của quán vắng 
Một mình dưới mưa 

Màu của ký ức 
Khi mình còn thương 
Màu của nuối tiếc 
Chắc hoài vấn vương? 

Hoàng hôn nơi ấy 
Nhuốm màu thanh xuân 
Dẫu xa đến mấy 
Vẫn mong về gần...! 

(3am - 14/07/19, 
Cảm hứng từ video ghi lại hoàng hôn Dalat của nhỏ em Kim Ngưu, 
cũng xem như viết tặng em.) 

--- 


Wednesday, October 10, 2018

#loneliness (2)


(c) photo: Tony Leung in "2046".

Nửa đêm 
một mình 
Thèm ly rượu nhạt 
thoáng hình dung ai 

Mộng mị 
cơn say 
Si mê ngày cũ 
còn cay xé lòng 

Bao giờ ở phía mênh mông 
Ta - người một chén tương phùng chia nhau? 

...

(Saigon, 10/10/18)


Friday, October 5, 2018

9. 8. 12.


bỗng dưng thấy nhớ 
đôi người đã quên 
hóa ra lòng vẫn 
còn nơi yếu mềm...

...

Có lần, tôi ngồi cùng Tháng Chín ở một góc quán nhỏ xinh nép mình trên căn chung cư cũ kỹ. Chiều ở đó, trôi qua rất chậm. Chúng tôi chia nhau ấm trà thơm lừng quá vãng, thong thả đếm từng mảnh nắng rơi trên bức tường rêu rong ngay phía ngoài khung cửa sổ xanh lơ. Và nói với nhau vô số điều vẩn vơ, như bao lần gặp khác. Chiều ở đó, mấy điệu nhạc mơ hồ thỉnh thoảng xen vào cuộc tán gẫu, khiến chúng tôi ngừng lại, lặng im. Hình như, đó là lần sau cuối chúng tôi có cùng nhau khoảng lặng im, bình thản và an nhiên, đến như vậy. Hình như, đó cũng là lần sau cuối tôi ghé lại chốn ấy, nơi giờ đây đã không còn. Rất nhiều thứ, đã không còn. 

...

Có lần, tôi theo Tháng Tám đi loanh quanh lòng vòng thành phố, không hề chủ đích, giữa đêm tối muộn. Ngắm Saigon của chúng tôi trong một hình dung lạ lẫm, với những cung đường, những góc phố hiếm khi lại qua. Gió đuổi bên vai, đèn đường rơi trên tóc. Ngồi sau lưng Tháng Tám, giống bao kẻ thích mượn huyễn hoặc để dối lừa, tôi đã từng mơ rằng chúng tôi sẽ mãi như lúc ấy, chỉ cần, đơn giản như lúc ấy. Thế nhưng, never had a dream come true, đời có là mơ, bao giờ? 

...

Có lần, tôi nằm ôm Mười Hai thật chặt, hít tràn lồng ngực mùi cơ thể thoáng vị John Varvatos nhàn nhạt, nghe tiếng mưa khuya lệch mùa tầm tã đổ thanh âm. Tôi của thời gian đó, đã không còn nuôi hy vọng cho những thứ mông lung, đã thôi chấp mê vào luôn luôn hay mãi mãi. Nhưng, chẳng hiểu sao, vẫn thấy mình hết sức tham lam khi cố níu lấy từng khoảnh khắc, vùi sâu xuống đáy tim đầy phức cảm, để dành. Cho những quãng cô đơn dài hơn ở sau này. Cho những tháng mười hai tôi không thể ôm thật chặt Mười Hai trong lòng mình nữa.

...


Monday, September 17, 2018

#loneliness


...

cô đơn ở trên cao 
có bầu trời làm bạn 
có lon bia chờ cạn 
có bãi lòng trống hoang 

giữa trần thế lang thang 
cô đơn thành cô độc 
nước mắt ai chảy dọc 
nước mắt mình ngả nghiêng 

người cười ta kẻ điên 
ta cười người nhạt nhẽo 
ta cười đời bạc bẽo 
ta khóc mình lẻ loi...

...

* cảm hứng từ hình của Bàng, 
viết tặng Bàng mà cũng là tặng chính mình.


Tuesday, August 21, 2018

Lỡ làng


Cúi xin người chớ vội là 
Một cơn gió thoảng ngang qua cuộc đời 
Nếu được, ở lại đây chơi 
Lều tim tôi dọn cho người náu nương... 


Người về giũ áo phong sương 
Mồ hôi thắm đượm ngón đờn Bá Nha  
Song lang gõ nhịp thiết tha 
Vì người dâng trọn tiếng ca Tử Kỳ 

Tấc lòng tạc dạ khắc ghi 
Trường tương tư khúc sá gì bể dâu 
Một mai qua hết cơ cầu 
Chỉ nguyền ta vẫn còn nhau chốn này... 


Nào ngờ một tối mưa bay 
Người không ở trọn cuộc này với ta 
Nguyệt cầm réo rắt phong ba 
Cánh màn nhung khép lệ sa thành hàng... 

"Tiếc thương duyên kiếp lỡ làng..." 

(Saigon, 20/08/18) 

--- 

* cảm hứng (sảng) từ bộ phim #SongLang, đạo diễn #LeonLe. 
** hình trích từ cảnh phim với #Isaac và #LienBinhPhat (c) Studio68.


Sunday, August 19, 2018

Cố nhân


...

Mình ngồi xuống một chiều im gió 
Nhìn nhau năm tháng ngỡ ngàng 
Tàn tro cũ đáy lòng chợt đỏ 
Mơ hoài một giấc mộng tan...

...


Monday, August 13, 2018

Saigon mùa mưa, Saigon mùa nhớ


(c) photo by weareinvietnam.wordpress.com

Saigon mấy nay mưa nhiều 
Phố nhớ em lênh đênh sóng nước 
Hàng cây nhớ em xôn xao lá ướt 
Ai đó nhớ em 
lặng im... 

Cơn giông nhiều khi về ngang trong đêm 
Đóa hoa cuối vườn tan tác 
Căn nhà chênh vênh nằm nghe gió hát 
"Em còn nhớ 
hay em đã quên?" 

Saigon dạo này buồn tênh 
Vương cung thánh đường muộn phiền vây bủa 
Hàn Thuyên không em ngồi gần bên nữa 
Chiều tan nhanh 
ly cà phê không đường... 

Thất Tịch không còn nghĩa của yêu đương 
Tháng Bảy mùa Ngâu nước mắt 
Ai đó nhắc em cuối ngày nắng tắt 
Quên được không những điều 
chưa bao giờ? 

Saigon mình anh làm thơ 
Lảm nhảm không đầu không cuối 
Boléro ai mở nửa chừng xót xa 
nửa chừng tiếc nuối 
Câu ca ngân nga không lời... 

Anh làm thơ cho những gì đã qua trong đời 
Cho Saigon 
giờ chỉ còn 
từng mùa nhớ. 

... 

(Saigon, 
tháng Bảy âm lịch,
Hai Không Mười Tám.)


Friday, July 20, 2018

Mệt lòng


(c) photo by Joseph Cardinal

1. 

mệt nỗi lòng mình như rượu nhạt 
chén suông dốc cạn còn buồn 
người ủ men sầu trong câu hát 
cúi đầu cười vỡ rồi buông... 

2. 

mệt nỗi lòng mình như khói thuốc 
cháy tan năm tháng hoang đường 
đốt lên một lần và mãi mãi 
gom tàn tro lại để dành hương... 

3. 

mệt nỗi lòng mình như quán vắng 
người qua kẻ lại vô chừng 
vô tâm buông vội lời cay đắng 
ngoảnh đi về phía dửng dưng... 

4. 

mệt nỗi lòng mình như gió cuốn 
bay ngang thành quách điêu tàn 
có tiếng thương ai vừa khuất lấp 
nhịp tim đau vẫn còn vang...

...


Sunday, July 1, 2018

nhắc chi những chuyện đã từng


...

bây giờ đã hóa người dưng 
nhắc chi những chuyện đã từng... 
thêm đau... 

mai kia ở phía trời nào 
còn duyên có lẽ 
gặp nhau một lần...

...


Sunday, June 17, 2018

Lảm nhảm về hạnh phúc


Hạnh phúc, đơn giản là trải nghiệm tự thân. Không có đúng - sai. Không có chuẩn mực nhất quán. Với người này, có thể đây là hạnh phúc, với kẻ nọ thì không. Không ai có thể lấy trải nghiệm chính mình áp đặt và so chiếu với người khác. 

Vậy nên, nếu bạn đang thực sự cảm thấy hạnh phúc, ngay trong chính đoạn đời bạn hiện sinh, thì mọi phán xét từ miệng lưỡi thế gian, hết thảy đều vô nghĩa. Bạn sống, trước hết và trên hết, vẫn là cho chính mình. Khi xác tín được điều đó, bạn sẽ biết nên dành năng lượng đặt để vào nơi nào: Vào bản thân - nuôi dưỡng hy vọng, giữ gìn tín niệm về hạnh phúc? Hay vào tha nhân - ký thác sai lầm thì đến cuối cùng người chịu tổn thương nhất vẫn là chính bạn? 

...

Hạnh phúc còn là lựa chọn. Dĩ nhiên, không phải thứ lựa chọn dễ dàng. Chưa kể, quá nhiều khi vì thực tế khắc nghiệt và vô số tác động tiêu cực, chúng ta chỉ dám nghĩ về hạnh phúc như một mong cầu. Nhưng, sau hết, hãy luôn nhớ và tin, ta có thể lựa chọn hạnh phúc - như vô vàn lựa chọn của cuộc sống này. Những lựa chọn luôn cần bắt đầu bằng một chút can đảm. 

Chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống (tuy sáo rỗng, nhưng không sai), thế sao không lựa chọn cuộc đời ấy thật hạnh phúc? 

...

Bạn có đang hạnh phúc? Tôi có đang hạnh phúc? Chúng ta có đang hạnh phúc? 

... 

(Saigon, 16/06/18. 
Viết nhảm không đầu không cuối, nhân nghe vài chuyện quanh mình.)


Wednesday, June 6, 2018

Sẽ thương


.

Sẽ thương nhau như thể 
Ông bà ta thuở nào 
Dẫu gừng cay muối mặn 
Vẫn vẹn tình trầu cau 

Tóc tơ thời se kết 
Thành mãi mãi buộc ràng 
Dìu nhau qua gian khó 
Nghĩa với tình nặng mang 


Sẽ thương nhau như thể 
Ba mẹ mình ngày xưa 
Túp lều tim son trẻ 
Che bão giông mấy mùa 

Hai mái đầu dần bạc 
Bàn tay mòn tháng năm 
Đong tuổi đời đếm ngược 
Lòng vẫn như trăng rằm 


Sẽ thương nhau như thể 
Thiêng liêng câu vợ chồng 
Chốn yên bình nương náu 
Giữa biển đời mênh mông 


Sẽ thương nhau như thể 
Lời dịu dàng ca dao 
Tiếng "mình ơi" mãi ngọt 
Dẫu áo xưa có nhàu 


Sẽ thương nhau như thể 
Thương nhau hoài thương nhau 
Không cần là mãi mãi 
Không hẹn thêm kiếp nào 

Chỉ cần tim còn ấm 
Chỉ cần lòng còn tin 
Sẽ thương nhau như thể 
Thế gian hai chúng mình 


Sẽ thương nhau như thể 
Đôi bạn đường thủy chung 
Mai sau về bến cuối 
Vẫn níu tay nghìn trùng... 

(Saigon, 06/06/18) 

--- 

* thương tặng cho Cá Thu - thay lời chúc, lời nguyện dành cho hành trình mới của nàng. 
** được inspired từ chính câu viết của nàng: "Sẽ thương như cách Ông Bà, Ba Mẹ mình đã thương".
*** hình ảnh đã được chủ nhân cho phép sử dụng.


Monday, March 5, 2018

Gặp lại bạn cũ


Chiều gặp bạn, "mười (mấy) năm tình cũ", nói nhau nghe bao chuyện đổi thay mà thấy thời gian sao quá đáng sợ! Từ lần gặp cuối, mỗi chúng ta đã đi qua không thể kể hết những biến thiên mỗi cuộc đời. Mừng lòng, là chúng ta còn sống sót, dẫu theo mỗi cách riêng, còn được dịp ngồi xuống đối diện nhau trong buổi chiều trời đẹp như thế này. 

(Cũng thật tình cờ, mới xem xong "Tháng năm rực rỡ" thì nay được gặp bạn, được ngồi nhắc lại một phần đời từng trải cùng nhau. Phần đời ấy, thành tâm hoài niệm mới nhận ra, nó cũng rực rỡ đến vô cùng.) 

Tôi nhìn bạn già đi (ừ, lẽ dĩ nhiên!), những lo toan hằn rõ trong ánh mắt. Sự tự tin dương quang thuở trước nhường chỗ cho sự tự ti bất đắc chí pha chút khiêm cung chấp nhận số phần mình. Nhưng bên trong, vẫn ẩn chứa cái ngạo nghễ, ngang tàng, của thằng đàn ông đã gánh gồng vượt qua biết bao là thứ, đã chống chọi với vô số trận ngược đãi của ông Trời. Cái ngạo nghễ, ngang tàng của kẻ đã sống sót, và vẫn đang tiếp tục nỗ lực sống sót, lặng lẽ ngồi đây mỉm cười với đứa con gái - giờ chính là động lực là nguyện vọng của hết thảy phần đời mai sau. 

Tôi nể phục bạn, thực sự, như tôi đã không ngại nói: "Mày đã quá giỏi! So với mười một năm của mày, tao chẳng là gì cả!". Ugly truth. So với mười một năm đã qua của bạn, tôi chỉ là kẻ tệ hại may mắn. So với nần nợ bạn còn phải nặng mang dài năm phía trước, xét ra, tôi quá sức nhẹ nhàng. 

Đối thoại cùng bạn, tôi lại nhớ: "Tri túc thường lạc, năng nhẫn tự an". Tôi bỗng thấy những nghịch cảnh tự tạo của bản thân thật vô nghĩa và nực cười. Nghịch cảnh tự tạo, thì đâu xứng được gọi là nghịch cảnh, phải không bạn tôi?! 

Mong ở lần gặp tới, không biết bao xa và bao lâu, chúng ta có thể chia sẻ với nhau nhiều hơn những hỷ sự, những tin vui. Giống như lời chúc phúc hôm nay lúc tạm biệt. Giống như sự ngưỡng vọng (xen lẫn thoáng ganh tỵ không thể kiểm soát) khi ta kể nhau nghe về những cuộc đời an yên viên mãn của một số bạn bè mình. Cùng nhau cố gắng, và hy vọng. 

(Saigon, 
Chủ Nhật đầu tháng Ba, 
Hai Không Mười Tám.) 

--- 

* hình nhặt trên mạng, chỉ mang tính chất... làm màu.