Showing posts with label bluewaterpool. Show all posts
Showing posts with label bluewaterpool. Show all posts

Wednesday, March 19, 2014

Trong cái nóng tháng Ba


Mới tháng Ba mà thời tiết đã như hỏa diệm sơn, cái nóng như lửa cháy lan từ ngày vào đêm, từ đêm qua ngày. Với một kẻ chỉ yêu trời lạnh như mình, những ngày nóng trong năm luôn là quãng thời gian bi kịch nhất. Hiếm hoi những buổi chiều cả gió, hay mấy sớm mát lành cũng không đủ để xua bớt sự oi bức dai dẳng. Lúc nào cũng muốn trốn vào đâu đó có dàn điều hòa phả từng đợt buốt lạnh, hay chí ít cũng mấy cây quạt máy mở hết cường độ ào ào thổi gió. Cảm giác nếu chỉ thiếu chúng một phút thì quái-vật-nóng sẽ vồ lấy mình ngay, và nhai ngấu nghiến. Rồi sẽ nhả ra tấm thân khô giòn hơn cả xác ve. 

Mùa nóng đã đang về, sớm hơn mọi năm. Và đáng sợ là nó chỉ mới bắt đầu. 

... 

Giữa mùa nóng này, đôi khi, trí nhớ lại kéo mình về những mùa nóng cũ. Nhớ căn nhà tập thể mái tôn khô mòn, không la-phông giảm nhiệt, mùa nóng nào cũng khắc nghiệt như nhau. Nhớ mấy cách chống nóng kiểu nhà nghèo, nhớ cái quạt máy duy nhất thường được ưu tiên dành riêng cho mình mỗi tối. Nhớ những trưa hè, để tiết kiệm điện, cả nhà thường mắc võng bên thân dừa, hay kéo vạc tre núp dưới tàng cây trứng cá, giấc ngủ ngày chập chờn trong bóng nắng đung đưa và tiếng máy cát-sét rỉ rả những bài ca vọng cổ... 

... 

Cũng may, còn có những niềm vui nho nhỏ khiến tháng Ba dễ chịu, và đủ sức chống chọi cùng thời tiết biến thái. 

Là hai dì từ Mỹ về chơi, gia đình tụ hội. Lại tiếp tục được học những bài học về tình thân, và cả những bài học về số phận, thái độ sống. Nhận thấu yêu thương vốn luôn không hề công bằng, vì có những người dẫu xa cách dài lâu thì khi về gần vẫn dào dạt cảm mến, trong khi nhiều người cạnh bên thường nhật lại chẳng mảy may động lòng. Tình thân đã thế, tình yêu cũng có khác gì?! 

Là môi trường công việc dù đã, đang, vẫn luôn đầy bất cập, nhưng cũng dần quen và ít nhiều thấy may mắn khi được làm nghề mình thích, được thụ hưởng tương đối xứng công. Những khuôn mặt đồng nghiệp chưa hoàn toàn thiết thân, nhưng đã gắn bó hơn đủ để thoải mái khi đối thoại, sẻ chia hay những cuộc vui vầy. Đủ để cảm giác thấy mình chưa "thuộc về" bắt đầu vơi đi. Và nhen lên hy vọng con đường này sẽ lâu dài. 

Là vài đứa bạn yêu luôn sẵn lòng chiều nhau, cùng bất chấp nắng trưa gắt gỏng để quây quần cho bữa ăn không đơn lẻ. Là một vài dự định giản dị của bản thân đã từng bước thành hình. 

... 

Tháng Ba, cũng như mọi quãng khác trong năm, có lúc vui râm ran cả ngày, có khi lại để mặc cơn buồn vô cớ xen ngang dẫn lối. Cũng vẫn suy nghĩ nhiều về mọi thứ, phức cảm bản thân vẫn dấy lên trong những khoảng một mình. Nhưng lời tự răn từ đầu năm vẫn còn nhớ kỹ. Vẫn cố gắng work hardlive more, bình tâm chấp nhận, kiên lòng chờ đợi, giảm thiểu tị hiềm. 

... 

Tháng Ba, học thêm về mất mát. Tháng Ba, quyết định ăn chay nhiều hơn. 

...


* hình chụp Hồ Nước Ngọt quê mình, một buổi chiều nào đó, chọn post để nhìn mát mắt hơn.

Sunday, April 19, 2009

Thèm được đắm mình trong hồ nước xanh lơ...



Thời tiết đã và đang đi vào những ngày nóng bức. Với một người đặc biệt mẫn cảm với cái sự nóng và nhạy nhiệt như mình, thì đây chính là khoảng thời gian đáng ghét nhất trong năm. Bỏ qua những cơn mưa vội vã thường xuyên kéo theo hàng chuỗi những ký ức, xúc cảm vô cùng tận; thì, những khi cái nóng xâm chiếm không gian, não mình hoàn toàn bế tắc. Cảm tưởng như nhiệt độ cơ thể gia tăng nên đã thiêu trụi hết những nơ ron cảm xúc, và mồ hôi chảy mòn mỏi đã làm trôi tuột đi hết khái niệm suy nghĩ. Khó chịu thay!

Nhưng thỉnh thoảng, có đôi khi sự bức bối cùng cực của sự gia tăng nhiệt độ lại kéo tâm trí tôi về những mùa nóng mình đã từng đi qua. Như sáng nay, nằm chây lười trong tiếng quạt gió rì rào, và hơi nóng tràn ngập không gian mỗi lúc một dày đặc, bỗng nhiên những hình ảnh mấy mùa nóng trước - đi cùng với hàng loạt đong đếm thời gian, những bối cảnh thân quen, những nhân diện một thời - lại ồ ạt tái hiện trong đầu. Như những thước phim mùa hè chầm chậm, lững thững. Và, sự lười nhác của bản thân lại tạo điều kiện thuận lợi để tôi mặc sức thả trôi tất cả về tận những mùa nóng xa hơn, xưa cũ hơn. Cứ thế...

Và lạ kỳ là, khi một phần khác của bản thân đã ở trong những mùa nóng khác, thì phần còn lại của cơ thể đang ở trong mùa nóng này lại giảm độ mẫn cảm nhiệt đến mức tối thiểu. Có một thoáng gió mơ hồ ve vuốt. Tự nhiên lại thèm cảm giác được đắm mình trong cái hồ nước xanh lơ...

Khi đã thả mình trần trụi trong trăm nghìn giọt nước mát từ vòi hoa sen - tắm rửa để đánh thức mình - tôi vẫn còn khát cháy cái cảm giác đó.

Monday, June 9, 2008

Hot Sunday


Chủ Nhật overtime. Không có gì khác biệt so với những tuần trước đây, vì cả tháng đã như thế.

Tự dưng công ty là nhà. Nhà trọ mới. Dừng chân mà mến lạ, vì lòng người nơi đây!

Ngày Chủ Nhật tòa nhà văn phòng không mở máy lạnh. Nóng. Từ giữa trưa càng oi bức hơn hết. Vùi đầu vào màn hình. Người râm ran cảm giác cháy lửa. Ngột ngạt.

Gió. Gió từ tiếng cười, sự sẻ chia và không khí bất tận niềm vui. Thấy thoải mái và thanh thản lạ lùng. Lạ lùng một nỗi tin yêu. Ừ thì, vẫn còn những ngọn gió thổi mát lòng nhau, cùng đi qua mùa nắng lửa. Cố lên nhé, đồng nghiệp, anh em!

Mới đọc xong Song Song. Cảm giác khó lý giải.

...

Tự nhiên thèm được đắm mình trong cái hồ nước xanh lơ…